CÁNH ĐỒNG BỒ CÔNG ANH
Xuống Cuối Trang

Truyện ngắn : Cánh đồng Bồ Công Anh
Post by: www.giaitri321.pro.vn

Lời giới thiệu : Cánh đồng Bồ công Anh là 1 câu chuyện cảm động về tình yêu lứa tuổi teen. Người đọc truyện này sẽ có những cảm xúc ,cảm giác về 1 tình yêu đẹp,lãng mạn đầy thú vị...nhưng đọc xong hoàn toàn xót thương và tiếc nuối...
Có thể ngay lúc này đây, bạn nghĩ nó chỉ là 1 câu chuyện bình thường... Nhưng hãy in ra, và đọc những lúc rảnh rỗi nhé. Sẽ thấy hay lắm đấy!

Chương 1 Cô bạn mới.

- Tanpopo ơi , dậy đi ...... trễ giờ khai giảng rồi-tiếng cô giúp việc lanh lảnh gọi nó khi đồng hồ đã điểm 7h
Nó choàng tỉnh dậy , rồi chậm rãi làm vệ sinh cá nhân , thay đồng phục đi học , rồi xuống nhà ăn sáng cùng ba nó . Tính nó vậy , bất cứ việc gì dù gấp gáp đến mấy nó vẫn cứ chậm rãi mà làm , giống hệt mẹ nó.

- Ba nó ngồi đối diện với nó , tay cầm tờ báo , mắt không rời khỏi tờ báo , chỉ nhắc nó nhỏ nhẹ nhưng nghe sao lạnh lùng và nghiêm khắc vì giọng nói trầm của ông . " Trễ giờ rồi đó , ăn nhanh đi "
Đồng hồ bây giờ đã điểm 8h , nhưng nó vẫn ngoan cố cãi lại " còn sớm mà ba , cứ từ từ "
Lần này ông bỏ tờ báo xuống , mắt nhìn nó trân trân , nhìn 1 mà như thấy 2 , vì nó quá giống với mẹ nó . Từ đôi mắt , cái mũi , cái miệng và cả cái tính bình chân như vại của mẹ nó , cái tính đó đã làm ông khổ sở biết bao trong khoảng thời gian hẹn hò với mẹ nó , và còn cả sở thích là thích cây cỏ mà nhất là loài hoa bồ công anh . Chợt ông nghiêm mặt lại và nói " giờ con muốn gì ? "
Nó toát mồ hôi , quơ đại vài cái bánh và chạy biến đi
Binh thường ông là 1 người cha vui tính , đôi lúc ông rất giống trẻ con . Nhưng khi nổi giận rồi thì chết , khó ai ngăn cản được ông
Nói về Lâm , 8h38" vẫn bắt gặp cô đang trên đường đến trường , trong khi quãng đường từ nhà cô đến trường chỉ mất 15" đi bộ bình thường . Đang đi , bỗng nhiên 1 chiếc xe ở đâu lao tới cực nhanh , và: Xịt............... " nước bùn dơ bắn tứ tung lên người cô , chiếc xe vẫn cứ lao đi , cô chỉ kịp nhìn thấy bộ đồng phục giống với đồng phục trường cô và đằng sau chiếc xe có dán chữ windy nho nhỏ . Mặt cô đỏ lên kinh khủng , và cô nói lầm bầm trong miệng " windy hả , được rồi ........ phen này chết với ta nha windy "
Nhìn lại đồng hồ , cô trợn đôi mắt to tròn lên sau đó chạy thục mạng đến trường . Bấy giờ , không những lễ khai giảng kết thúc mà 1 tiết học cũng đã trôi qua .
Tiết thứ 2 , cô giáo vào lớp và dắt theo 1 thằng nhóc ........... à không ! nhìn lại thì thấy đó chính là 1 con nhóc , nhìn kĩ khuôn mặt nó thì thấy nó rất dễ thương , đôi mắt to tròn , cái miệng chúm chím đang nhai kẹo gôm trông rất láu cá .
Bỗng từ dưới lớp có 1 viên fấn bay lên fía nó , nó nghiêng người qua và từ từ đưa tay ra , viên fấn nằm gọn trong tay nó , cả lớp trầm trồ thán fục . Cô giáo toát mồ hôi , nói " thôi , cả lớp ổn định để cô giới thiệu thành viên mới của lớp 8c mình . Đây là bạn Lâm , mới từ Trung Quốc chuyển về đây , cô mong cả lớp sẽ hoà đồng và giúp đỡ bạn . Rồi , bây giờ em tự tìm chỗ của mình ha . Cô nhường lớp lại cho cô bộ môn " . Lâm chọn bàn cuối lớp có cửa sổ nhìn ra ngoài , kế bên cô là bàn của 1 cậu con trai , cô bé bàn fía trên lâm quay xuống
hey , làm quen nha . Bạn là con lai trung quốc hả ? .
-" Không , người việt 100% " lâm trả lời .
- Tên bạn ngộ quá hen
- Ngộ sao ?
- Con gái sao tên lâm
- bộ con gái không được tên lâm hả ?
- Không . Mình chỉ thấy ngộ thôi , ở việt nam ít có con gái tên lâm lắm
- Ừ . vậy ấy tên gì ?
- Mình là Nhi . Lê Phụng Nhi
- Ừ . tên nghe cũng được , thua tên mình chút thôi . he he
- Hi hi , bạn cũng vui tính thiệt đó . À , mà nãy sao bạn chụp viên fấn hay vậy ?
Lâm định mở miệng thì tên con trai bàn bên cạnh đã quay sang nói " ai lanh mắt chút thì thấy thôi , cô ta lấy viên phấn bên bàn giáo viên chứ có chụp chiếc gì đâu , đúng không nhóc " nói rồi hắn nháy mắt với lâm .
- Lâm tài thiệt á ! làm vậy mà chẳng ai thấy , cả Khang cũng tài nữa , thấy hết trơn .
Lâm chỉ cười , sau đó đánh 1 cái lườm thật nhẹ sang cho cậu bàn kế bên , cậu ta vờ như không thấy và ngủ tiếp.
Tan học , Nhi và Lâm cùng về trên chiếc xe hơi của nhà Nhi , 2 người có vẻ hợp nhau lắm .
Vài ngày sau , đột nhiên tên bàn bên cạnh quay sang Lâm hỏi
- Ê ! tên gì ?
- Hỏi ai vậy . Lâm đáp nhưng mắt vẫn hướng ra cửa sổ
- Khang làm vẻ mặt ngây thơ rồi hỏi " bạn gì ấy ơi , cho mình hỏi tên là gì ?
- vậy còn nghe được . Tên Lâm
- Đầy đủ luôn là gì
- Đồng Tuyết Lâm
- Ở trung quốc hèn gì tên nghe giống trung quốc luôn hen
- Tao tên Hoàng Kỳ Khang , tên tao với mày giống fim kiếm hiệp gê luôn . làm bạn hen mày ? nói rồi , Khang nở nụ cười chết người trên môi.
- Lâm quay sang nhìn rồi quay lại nhìn ra cửa sổ .
- Im lặng là tao coi như đồng ý đó nha . Nói rồi Khang lao ra khỏi lớp cùng đám bạn.
Tiết cuối , Khang sms " giấy " cho Lâm " ê ! tối nay đi chơi nha mày , mừng tình bạn của tao với mày , mày mà không đi thì đừng có trách tao . tối nay 7h ở cổng trường nha " . Cùng lúc Nhi quay xuống , chụp tờ giấy trên tay Lâm đọc .
- Ê ! cho Nhi đi với , năn nỉ luôn á , nha , cho Nhi đi với nha , Lâmmmmmmmmmm , năn nỉ mà , nha Lâm nha !
- Trời , có ai nói không cho bà đi đâu , tự nhiên tuôn nguyên tràng thấy sợ luôn vậy bà
Thiệt nha , Lâm cho Nhi đi rồi nha , đừng rút lời nha . Nói rồi , Nhi hét lên sung sướng
- Khoan , bà hỏi thằng Khang nữa đi
- Ê Khang , tối nay cho Nhi đi với nha , Lâm đồng ý rồi , Khang mà không đồng ý thì buồn lắm á
- Ừ thì đi , càng đông càng vui
Nghe vậy , Nhi đỏ mặt và cười mãi
Đến tối , tại nhà Lâm .
- Ba ơi , lát 7h con đi chơi với bạn nha
- Ừ , đi đâu thì đi , đừng over night là được
Nhà Lâm khá dễ tính , ba Lâm đi làm suốt nên cũng muốn con gái mình có bạn .
Thường lúc nào hẹn ai đó , phải đúng giờ hẹn Lâm mới bắt đầu sửa soạn để đi , và lúc nào cô cũng trễ hẹn . Lần này Lâm quyết tâm sửa soạn trước .........5" . Đúng 7h25" Lâm có mặt tại trường...
Chap 2: [You must be registered and logged in to see this link.]
Chương 2 Kết bạn
...A , Lâm tới rồi kìa Khang ơi . Mắt cả 2 sáng rỡ
- Nhi than thở " trời , bà biết tui với ông khang chờ lâu lắm không , bà làm gì mà trễ dữ vậy ? "
- Lâm nhoẻn miệng cười hết sức ngây thơ " ờ , tại tính tui vậy , hẹn với ai cũng trễ hết á , sry hen ! "
- khang nói với tới " Ê ! nhanh đi , đã đi trễ còn nhiều chuyện "
Nhi và Lâm cùng chạy tới , cả 3 đi xem phim rất vui vẻ . Sau đó về đi chợ đêm .
-Ê Lâm , tao với mày mua 2 sợi dây chuyền giống nhau đi . Nhi kéo Lâm lại khi đi ngang qua hàng trang sức
- Trời , bữa nay xưng hô mày - tao nha . Lâm trêu chọc
- Thì tại tao thấy mày với khang gọi nhau bằng mày tao thân thiết hơn nên tao cũng muốn gọi vậy . Nói rồi Nhi đỏ mặt , cô nàng này cứ hay đỏ mặt , bất cứ việc gì cũng đỏ mặt
- Ờ , tuỳ mày thôi
- Nè , tao đeo sợi dây chuyền hình chữ L , còn mày đeo chữ N ha . Nhi chọn vừa cầm lên2 sợi dây chuyền có mặt chữ N và L
- Tao đeo mày , mày đeo tao á hả ? lâm trố mắt hỏi
- Bộ không được hả ? Nhi nhìn Lâm ngây thơ
- Ờ tuỳ mày
Bỗng có 2 bàn tay nào đập nhẹ lên vai Nhi và Lâm , thấy có sát khí đằng sau , Nhi và Lâm quay lại . Mặt khang lù lù hung dữ " nè , 2 cô bé , định đánh quả lẻ hả "
- Tính Nhi yếu mềm , nghe vậy cô lắp bắp " ơ , đâu có , tại không thấy khang ở đâu nên ........ "
- giờ thấy rồi nè , có định cho tui mua chung không . Vừa nói vừa lườm Nhi , làm cô suýt bật khóc
- Mu ....u...a thì m.....u..u...a
Cuối cùng cả ba đều lấy sợi dây chuyền chữ F , nghĩa là friend theo như khang dịch
Cả 3 chơi vui vẻ , đến lúc mệt rã rời rồi mới vào một qán kem ngồi nghỉ .
Bỗng ....... điệu nhạc " người vô hình " vang lên . Cả 3 ngồi nghe say sưa , 1 lúc sau Nhi bỗng la lên " á , fone của tui , nãy giờ tưởng nhạc của quán bật " , mếu máo mở điện thoại ra nghe sau đó Nhi xin phép về trước vì hôm nay nhà Nhi có việc . Lúc đó đồng hồ điểm 9 tiếng
Lâm có vẻ như chưa muốn về , khang liền rủ Lâm đi đến 1 nơi
Khi đến nơi , thì
- Wow , có thiệt không đó , sao đẹp vậy , tao thích qá mày ơi
Cả 2 cùng lướt trên bãi cỏ xanh mướt có rất nhiều hoa bồ công anh , cũng chính là loại hoa Lâm thích . Mặc dù trời là ban đêm , nhưng chỗ này vẫn rất đẹp
- Ê ! sao mày biết chỗ này hay vậy . Lâm hỏi khang
- Bí mật , không thể bật mí . khang trả lời với 1 cái nháy mắt tinh nghịch
- Ê mày , hoa này là hoa tao thích á . Lâm vừa nói đùa giỡn với mấy cây bồ công anh
- Tao biết rồi
- Ủa sao mày biết . Lâm nói nhưng mắt vẫn không rời khỏi những cây bồ công anh
- Tại tao thấy mày hay nhìn ra cửa sổ ở lớp , mà theo điều tra thì ngoài cửa sổ có vài cây bồ công anh là đáng chú ý nhất nên tao suy ra vậy thôi
- Cám ơn mày nha , thằng bạn tốt
- Hề hề , có gì đâu
- Ê ! mày đừng chỉ chỗ này cho ai biết hết nha
- Sao vậy , mày gian quá à , muốn chiếm riêng 1 mình hả ?
Ừ , tại tao sợ mấy người nào đó biết chỗ này rồi lại fá mấy bé bồ công anh dễ thương
này nữa . Nói rồi Lâm quay sang nháy mắt với khang , làm cậu sững người
- Ờ , tuỳ mày . khang đỏ mặt ngượng ngùng
- Thôi về ha mày , tao mệt rồi . Lâm đứng fắt dậy vừa nói vừa ngáp
- Ừ , để tao đưa mày về
- Ờ , tao còn chưa quen đường sá ở đây
Trên đường đi , khang hỏi Lâm rất nhiều
- Ê ! mày có anh chị em gì không ? khang hỏi Lâm
- Không , nhà tao có mình tao à , suốt ngày chơi với chị giúp việc
- Ủa , ba mẹ mày đâu ?
- Ba tao đi công tác suốt
- Còn mẹ mày ?
- Mất rồi , mẹ tao mất bên trung quốc nên 2 ba con tao chuyển về đây luôn
- Sao mất vậy , xin lỗi mày nha , tính tao tò mò lắm , nếu mày không thích nói thì thôi vậy .
Nói có sao đâu . Nghe ba tao nói bị bệnh gì lạ gê lắm , nhiễm vào các bộ phận giác quan không hoạt động được nữa , lúc mẹ tao nhiễm bệnh đó , mẹ tao không nghe thấy gì , không nhìn thấy gì , và không nói được luôn . Bác sĩ còn chưa tìm ra bệnh đó là bệnh gì
- Mẹ mày tội gê ha . Nói rồi khang nhìn sang Lâm , thấy mắt cô thoáng đượm buồn
Từ lúc đó 2 người im lặng cho đến lúc tới nhà
Nhà Lâm là 1 ngôi biệt thự màu trắng , phần nhà ở không rộng nhưng phần sân lại rất rộng
- Ê ! vào chơi mày ! Còn sớm mà
- Ừ , vào chút rồi về
Trước khi vào nhà , Lâm và khang fải đi ngang qua 1 khu rừng , mà cũng không thể nói là rừng vì toàn là cây con mới trồng , Lâm dừng lại ở một bộ bàn bàn gế làm bằng gỗ cây đặt ở sân . " Ngồi đây cho mát hen " lâm nói
- Ừ . khang trả lời trong khi mắt thì vẫn đang đảo quanh khu vườn
Chị giúp việc đem ra một số nước ép và trái cây . Lâm bắt đầu nói
- Biết sao nhà tao ở có trồng cây nhiều không ?
- Sao vậy ? khang hỏi
- Mắt Lâm lại đượm buồn , cô khẽ nói " vì mẹ tao thích rừng cây , nhất là bồ công anh , như tao tên Lâm vậy đó , mẹ tao cũng tên lâm , mẹ tao là Trịnh Nhã Lâm "
- khang như hiểu tâm trạng của Lâm bấy giờ , khang nhẹ nhàng đi khám phá khu vườn non , chợt khang phát hiện ra rất nhiều những cây bồ công anh non , khang khẽ reo lên , say sưa ngắm 1 hồi , khang chợt nhìn lại đồng hồ , rồi vội vàng dắt xe ra về
1 năm học trôi qua , tình bạn của cả 3 vẫn vậy , trong sáng , bền vững
Dịp hè , nhà trường có tổ chức đi cắm trại 4 ngày 3 đêm tại Đà Lạt . Tối hôm trước ngày đi , Nhi qua ngủ lại nhà Lâm để sáng hôm sau đi luôn . Thói quen hằng ngày của Lâm là nếu không bận việc gì thì cứ đúng 8h30" cô sẽ lên mạng cho đến 10h , trong khi đó Nhi đi tắm . Khoảng 10h15" , cả 2 không ngủ được , bèn ra ban công ngồi chơi cho mát . Nhi khẽ gọi " Lâm , nói mày nghe cái này nha "
- Việc gì , cứ nói
- Mày thấy thằng khang sao ? Nhi đỏ mặt nói
- Lâm chợt giật mình , cô cũng không hiểu cô giật mình vì cái gì và vì sao lại giật mình . " Sao là sao , ý mày là sao "
- Thì vậy đó , nhỏ này chậm hiểu gê . Nhi lại đỏ mặt
- Lâm chợt hiểu ra và cười to lên " A , nhỏ này gê gê nha , mới lớp 8 mà đã ....... hahahaha "
- Kệ tao mày , quỷ này , mày thấy nó sao , nói nghe coi ?
- Ừ , thì cũng được , đẹp trai , cười duyên , ga-lang , nhà giàu , học được , nói chung rất hợp với dáng em Nhi ........hahahaha
- Thiệt không mày , vậy hồi đi trại tao tỏ tình nha . Mắt cô nàng sáng rỡ lên
- Gì ? có nhanh dữ vậy hông
- Gì nhanh mày , tao thích nó 2 năm rồi đó . Cô cúi gằm mặt xuống e thẹn
- Ừ , tuỳ mày thôi
- Nhưng tao cần mày giúp
- Giúp gì ?
- Đến lúc đi trại cần mày giúp gì thì tao sẽ nói . ok ?
- Ok .
Chương 3 : Tình cờ
Sáng sớm hôm sau , Nhi và Lâm thức dậy , cả 2 cùng làm đẹp cho nhau . Nhi mang ao sơ mi cổ bèo màu trắng cùng với chiếc váy xếp màu hồng ngắn ngang đùi , chân đi đôi dày búp bê , tóc mái 9-1 uốn xoăn nhẹ và cột 2 bên thấp . Còn Lâm thì mang chiếc áo sơ mi cổ bình thường mỏng sọc đỏ trắng , khóac thêm cái áo gi-lê màu trắng nhẹ ở ngoài , mang quần đùi jean , chân đi giày converse , tóc cô để mái ngang dài tận lưng uốn xoăn nhẹ .Cả trường tập trung lại để chuẩn bị xuất fát , lúc đó Lâm chạy đi WC , đi ngang qa bãi giữ xe của trường chợt cô thấy 1 người đang loay hoay với chiếc xe, cô chạy đến và hỏi " Ê ! cần giúp gì không ? "
- Chìa khoá xe tui lạ gê luôn nha , mở hoài hổng được . Tên kia nói
- Đâu , đưa xem . Lâm chen vào
Loay hoay 1 hồi . Bỗng " Bịch...... " ra rồi nè , đồ con trai gì mà yếu xìu , có cái khoá cũng mở không xong . Mà xe để ở trường khoá vào cột sắt nữa chi vậy , sợ mất thì để ở nhà đi . Lâm bĩu môi
- Ê ! đừng có tưởng giúp tui rồi nói gì tui cũng được nghen . Tui thấy vậy nên tui mới mở khoá ra kìa .Anh chàng vừa chỉnh lại tóc vừa nói
- Lại còn bày đặt chỉnh sửa tóc tai này nọ , người xấu thì làm gì cũng xấu thôi . Lâm lại bĩu môi
- Xin lỗi cô , ai xấu ? cho cô 5" nhìn lại tui luôn đó . Anh chàng hếch mặt lên trời
- Xì........lại còn ...... ! Lâm nói nhưng mắt vẫn nhìn sang anh chàng , nói thì nói vậy thôi chứ anh chàng cũng không đến nỗi , anh mang chiếc áo pull đi kèm áo gi-lê màu đen , quần ống côn cùng đôi giày converse
- Thôi tui đi tập trung đã , bye cô luôn , có duyên gặp lại hén . à quên , cám ơn cô nha . Anh chàng quay lại nháy mắt tinh nghịch với cô
Lâm thở phù 1 cái , chống tay lên chiếc xe đạp của anh chàng kia , cô quay lại đá 1 cái vào xe của hắn , bỗng cô ngạc nhiên nhìn xuống sau chiếc xe , có 1 chữ windy nho nhỏ . Cô trừng mắt cười ha hả " Tìm được ngươi rồi nhé ! phen này chết với ta " . Quay trởi lại với thực tại , cô sực nhớ là qên hỏi tên hắn ta , cô mếu máo và tự rủa mình " sao trên đời lại có thứ ngu đần như mình chứ "
Lúc lên xe , xe Lâm được chia ngồi với 8f . Lâm và Nhi ngồi chung 1 chỗ , đợi mãi không thấy Khang lên , gọi cho Khang thì khang nói đang lên , 1 lúc sau xe sắp lăn bánh thì khang nhảy vọt lên , Lâm và Nhi reo lên mừng rỡ , Khang mang áo pull màu trắng viền đen , quần tụt ống côn và giày converse , nổi trội nhất trong đám con trai trong trường , nhưng có 1 người cũng ngang ngửa khang , Lâm chợt nghĩ đến hắn rồi tự đành vào trán mình " sao lại nghĩ đến hắn ta chứ " . Khang đến ngồi sau chỗ Nhi và Lâm , bên trong còn có 1 người bên lớp 8f và hình như cậu ấy ngủ rồi . Lúc trên xe , Nhi , Lâm , Khang đùa giỡn rất vui vẻ . Chợt người ngồi cạnh khang quát lớn "để im cho người ta ngủ chứ " . Như hiểu ý nhau , Nhi và Lâm cùng quát lại " để im cho người ta chơi chứ " . Khang đơ mặt nhìn Nhi và Lâm lí nhí " có cần hợp nhau dữ vậy hông " . Nhi và Lâm cùng fá lên cười , khiến cho tên kia càng tức thêm . Hắn ta đứng fắt dậy " nè , muốn gì đây hả , đủ rồi đó nha " . Bỗng cả đám con gái trên xe quay về fía khang " ê ! phong kìa , phong kìa tụi bây , có cả khang nữa kìa , khang 8c kìa tụi mày ơi " . Tên đó lấy tay đánh vào trán rồi ngồi xuống " trời , đi chơi cũng không yên thân nữa " . Còn khang thì " chuyện gì vậy trời , hổng hiểu gì hết nha " .
-Ê khang , mày nổi tiếng gê nha , vậy mà không cho anh em bạn bè gì biết hết trơn , thằng này kì gê , ha Nhi ha . Lâm trêu chọc Khang
- Ờ , đúng rồi , nó nổi tiếng mà sợ tụi mình biết tụi mình đòi nổi tiếng theo hay sao á , ha Lâm ha . Nhi bồi thêm
- Ờ đúng đó , nó sợ tụi mình làm ảnh hưởng đến danh tiếng của nó hay sao á , ha Nhi ha .
- Ờ đúng rồi đó mày , thằng này chơi vậy là hông được . ha L â
Chưa kịp nói hết câu , thì Khang nói nhỏ nhẹ nhưng đầy sát khí trong lời nói " tụi bây nói xong chưa vậy " nói xong anh chàng còn cười 1 cái khiến cho Nhi lảo đảo luôn
- Umhh ...... chắc là xong rồi đó , ha Nhi ha .
- THÔIIIIIIIIIII ...... đủ rồi nha mày , bọn quỷ này
- Ờ thôi thì thôi , Nhi và Lâm đồng thanh
Nãy giờ giỡn mệt quá , nên cả bọn đều lăn ra ngủ . 1 lúc sau bỗng nghe thấy nói " ê , xích ra đi mày , xích cho người ta ra " tên ngồi cạnh khang nói với khang , khang đứng dậy thấy trong xe vắng hoe , chỉ còn 4 người , chắc tại ngủ quên không ai kêu dậy . Khang kêu Nhi và Lâm dậy , cả 4 cùng chạy đến khách sạn mà trường thuê , chẳng nhìn thấy ai cả , chỉ thấy 1 ông thầy đang đứng cầm chìa khoá , cả bọn chạy lại hỏi
- Thầy ơi , còn phòng không thầy , tại bọn em ngủ quên
- Chết , sao các em không ra sớm , hèn gì lúc chia fòng thầy thấy dư 2 fòng , tưởng dư ra nên thầy chia hết rồi , giờ mà tập trung chia lại chắc mệt lắm . Mệt các em gê
- Cả bọn láo nháo " chết giờ sao đây thầy , 3 ngày 4 đêm lận đó thầy "
- thôi giờ có 2 cách : 1> là còn 1 fòng duy nhất màk các thầy định lấy làm nơi hội họp , bây giờ nếu các em chịu thì thầy sẽ nói khách sạn cho kê 2 cái giường vô đó , 4 em ở chung
- Á, chết ...... thôi thầy ơi ! có chết em cũng không ở đâu . Nhi và Lâm láo nháo
- Ê , tưởng các cô có giá lắm hả , chính tui mới không dám ở nè . nói rồi tên bên lớp 8f bĩu môi
Lúc này Lâm mới nhận ra , tên bên lớp 8f kia chính là tên không biết mở khoá xe ở bãi giữ xe của trường , và cũng chính là tên đã bắn đầy nước dơ vào người cô . Cô hét lên " Ê ! tên ngu đù không có mắt kia "
Hắn ta quay sang " gì nữa đây bà " , và hắn cũng trợn tròn mắt " có cần có duyên dữ vậy hông , trường mình đông lắm mà , sao lại cùng xe với bà này chứ " nói rồi hắn nhăn mặt đau khổ
Nhỏ Nhi và Khang quay sang hỏi " chuyện gì vậy mày "
- Lát tao nói cho nghe - Lâm nói
Như sực nhớ lại điều gì , cả 4 đều đồng thanh hỏi " còn cách thứ 2 là gì thầy ? "
- thầy đứng sững nãy giờ , bỗng vuốt mồ hôi và nói " à , cách thứ 2 là cách đây 25 km có thêm 1 nhà trọ mà trường thuê để bỏ các vật dụng nặng , nếu các em thích thì cứ đi bộ đến đấy để ngủ , rồi sáng sớm lại quay lại đây sinh hoạt với trường
tại sao không có xe chở đến hả thầy ? Nhi hỏi , vì gia đình cô rất giàu , từ nhỏ cô đã quen được sung sướng
- tài xế không fục vụ mấy chuyện này đâu em
- Cả bọn nhăn mặt . Riêng Lâm mếu máo nói " thôi ai đi thì đi , tui ở lại đây "
- Tao ở lại đây với mày luôn nha Lâm . Nhi quay sang nói với Lâm
- Thôi tụi bây cho tao ở đây luôn đi , tao nhát đi bộ lắm á . Khang mặt đau khổ than thở
- Vậy 3 người cứ vui vẻ trong căn fòng bé xíu đó đi nha . Tui đi . Tên kia nói vậy rồi lững thửng bước đi theo fía mà ông thầy chỉ
Cuối cùng cả 3 cũng lên tới fòng , lúc đó đã là 5h chiều . Ông thầy dắt tụi nó lên fòng nói với vào " các em tranh thủ tắm rửa nhanh đi , 6h tập trung trước tiền sảnh khách sạn để đi ăn cùng với các bạn "
- rồi rồi , giờ thầy ra để tụi em còn đi tắm . Lâm vừa nói vừa phẩy tay , mặt thầy trông hết sức tội nghiệp
Đúng 6h15" , cả 3 mới chạy hộc tốc xuống tiền sảnh , và lí do lần này cũng là tại Lâm . Thấy cả 3 chạy xuống , thầy nói " mừng quá , thầy tưởng các em ngủ quên ở trển luôn rồi chứ , giờ chỉ còn chờ Phong thôi , tội nghiệp đi bộ 25 km lên đây "
Mới dứt câu thì đã thấy Phong xuất hiện ở cổng khách sạn , áo ướt đẫm mồ hôi , cậu tiến tới gần thầy " thầy ơi , chắc thầy fải cho em ở cùng fòng với 3 tên dở hơi kia rồi , đi bộ mệt quá , em chịu hông có nổi " Phong vừa nói vừa thở trông rất mệt nhọc
- Đấy , thầy đã nói là ở luôn không chịu , tự nhiên chạy bộ xuống đó làm gì , rồi giờ lên đây lại "
Phong đứng yên k nói gì , có vẻ là rất mệt
Đi ăn xong , nhà trưởng cho fép sinh hoạt tự do đến 9h tối . Nhi , Lâm . Khang đến công viên gần đó , cả 3 chơi rất vui , rồi còn chụp ảnh kỉ niệm . Sau đó lại về chợ đêm , có vẻ như bộ 3 này rất thích đi chợ đêm , chợ đêm đà lạt rất vui , mùa hè nhưng thời tiết trên này rất lạnh , cả ba quyết định đi mua áo ấm . Mỗi người mua cho mình 1 cái , còn Lâm thì quyết định mua tặng ông Hiển - ba Lâm 1 cái nữa . Đến 9h kém20" thì cả 3 kéo nhau về , vì sợ Lâm sẽ lôi kéo cả lũ trễ giờ . Lên đến phòng thì thấy phòng tối thui , Nhi với tay bật đèn lên thì nghe 1 giọng chát chúa " đi chơi cho đã rồi về quấy rầy giấc ngủ của người khác nữa hả " , nhìn sang thì thấy Phong đang nằm trên chiếc giường mà vốn từ đầu cả ba đã fân chia giường đấy sẽ là của Nhi và Lâm , Nhi hét lên " Áhhhhhhhhhh , ai cho anh nằm lên giường của tụi tui "
- Giường nào là của các cô chứ , đây là giường của khách sạn . Phong đốp chát
- Bước ra khỏi cái giường đó , nhanh lên . Lâm vừa nói vừa chạy đến lôi tuột anh chàng Phong xuống khỏi chiếc giường
- " Bịch ..........." Phong té xuống giường , ai da .......dữ vừa thôi chứ , giường nào của cô , bộ cô tưởng đây là nhà cô hả ? Phong vừa xoa lưng vừa nhăn mặt đau khổ
- Nhưng mà lúc chia , tụi tui đã chia giường này là giường của con gái rồi . Lâm nói với vẻ mặt tức giận sắp khóc
- Thì cô phải nói vậy , chứ tự dưng la ré 1 hồi xong chạy tới lôi người ta xuống hà
- Thì cho xin lỗi , rồi giờ về giường anh được chưa
- Chứ cô tưởng tui thích nằm giường này lắm hả ? Xì......... . Phong đi về giường , nhưng còn quay lại lườm lâm 1 cái...
Chương 4 : Cảm xúc
...Một lúc sau cả căn fòng im ắng , Khang và Nhi đi chơi mệt qá nên đã lăn ra ngủ hết . Còn Lâm , vì chưa đến giờ đi ngủ của cô nên cô trăn trở mãi , lúc sau cô nghe tiếng gõ lạch cạch bên giường kìa , tò mò chạy sang xem thì thấy phong đang trùm mề gõ laptop . Lâm nhỏ nhẹ " Ê ! mượn cái coi "
- Phong ngước mắt lên nhìn Lâm , rồi quay trở lại nhìn màn hình máy tính " mượn cái gì ? "
- mượn cái laptop đó , sao chậm hiểu quá vậy
- giờ cô mượn tui hay tui mượn cô mà cô nói kiểu đó hả ?
- thôi , năn nỉ á , cho mượn đi ,buồn quá á
- cô buồn cô mượn tui , rồi tui buồn tui mượn ai ?
- giờ cho không nè ? cô fồng má nói
- hông . Phong đáp lại lạnh lùng
- thôi mà , năn nỉ mà , cho mượn chút đi
- phong khẽ liếc mắt " đi chỗ khác chơi đi cưng "
thấy tình hình không mấy khả quan , Lâm đành lủi thủi ra ban công ngồi
Từ sau cô , có 1 vật gì hình chữ nhật chìa lên , Lâm giật mình quay lại thì thấy Phong đang cầm laptop đưa cho cô , nhanh chóng giật nó trên tay phong , cô cám ơn phong rối rít " cám ơn nghen, cám ơn nhiều lắm á " . Bật laptop lên , cô ngạc nhiên nhìn thấy màn hình nó là 1 cánh đồng bồ công anh , đẹp đến lạ lùng . Cô trố mắt ngạc nhiên " Wow , đẹp quá , đẹp quá ông ơi " .
- Đương nhiên , máy tui thì fải đẹp rồi . Phong hếch mặt lên trời
- Tui không nói máy ông , ý tui kêu cái màn hình á . Lâm nói nhưng mắt vẫn chăm chú vào cái màn hình và tay thì sờ vào màn hình
- Phong ngồi xuống cạnh Lâm , nói " tui thích hoa này lắm á , đẹp cực luôn "
- Ồ , giống tui , tui cũng thích , thích lắm luôn
- Ê , bắt chước tui fải hông . Phong khẽ liếc Lâm
- Thôi đi ông ơi , bộ ông tưởng mình ông thích hả
- Phong nhe răng cười , " nói nghe nè , tui còn nhiều hình nền này lắm , đẹp lung linh luôn , muốn coi hông ? "
- Trời , còn fải hỏi , bật lên liền đi cưng . Lâm quay sang nháy mắt với Phong , anh chàng khẽ xao xuyến
Phong vào 1 folder có tên là " cánh đồng bồ công anh " , trong đó có rất nhiều hình nền là những bông hoa bồ công anh , Lâm mê mẩn kinh khủng . Cô quay sang Phong " ê ! hồi về nhà , ông gửi mấy cái này sang máy tui nha "
- Mắc gì fải gởi ?
- Thì coi như ông chuộc tội bắn nước dơ vào người tui đi . Miệng nói nhưng mắt cô vẫn cứ dán vào màn hình
- Gì ? tôi bắn nước dơ vào người cô hồi nào ?
- thì hồi đó đó
- hồi đó là hồi nào bà nội ?
- lúc khai giảng năm lớp 8 , anh chạy xe nhanh thiệt nhanh ngang qua vũng nước , nên bắn hết nước dơ lên người tui luôn nè
- Thôi đi cô ơi , xạo hoài , lúc đó tui chạy nhanh thì sao cô thấy tui được
- Ừ , thì tui không thấy anh , nhưng tui thấy sau xe anh có dán chữ windy
- Ủa vậy hả , vậy thôi cho xin lỗi ha . Nói rồi Phong quay sang cười với Lâm
- Ờ , muốn xin lỗi thì lát đi trại về gửi cho tui mấy cái hình này nha . Lâm quay sang nhe răng cười
Gì ! khôn dữ vậy , toàn hàng độc của người ta đó nha , tìm kiếm bao lâu nay mới được , mà cô nỡ cướp trên công sức người khác hả ? Mặt anh chàng buồn thiu
- ráng chịu đi cưng , ai biểu có lỗi với chị . À , mà tên gì ? nói chuyện vậy mà chưa biết tên
- Ngô Nam Phong , còn cô
- tui hả . Đồng Tuyết Lâm
- Tên nghe giống trung quốc gê á
- thì tui mới từ trung quốc chuyển về mà , tên giống trung quốc vậy thôi chứ tui là người việt 100% đó nha . Lâm nháy mắt
- Nhưng mà tui thấy tên bà đâu có hay đâu , con gái gì mà tên Lâm , dở ẹc à
- Kệ tui , mắc mớ gì tới ông
- Đề nghị đổi tên đi nha , con gái gì mà tên lâm , nghe thấy gê
Chợt Lâm bật khóc " Anh nói tui sao cũng được , nhưng cấm không được xúc fạm đến cái tên của tui , anh không biết tên của tui có ý nghĩ như thế nào với tui đâu " nói rồi , Lâm bước thẳng vào fòng rồi trùm mền lại
- Phong ngơ mặt " con gái sao khó hiểu vậy trời , giỡn có chút xíu mà cũng khóc " .Nói rồi Phong cũng về giường của mình.
Sáng sớm hôm sau , cả trường tập trung tại đại sảnh , Phong định bụng sẽ xin lỗi Lâm , nhưng anh không thấy Lâm đâu cả . Phong định đến chỗ Lâm thì cô lại đi chỗ khác . Đến tối trường lại cho sinh hoạt tự do , nhưng Lâm không đi , Nhi và Khang cùng đi . Đến khoảng 7h hơn thì khách sạn cúp điện , máy fát điện lại bị trục trặc nên cả căn fòng Lâm tối thui , cô cũng chẳng muốn đi đâu , cứ ngồi trong bóng tối có lẽ tốt hơn . Bỗng nhiên Phong đến ngồi bên cạnh cô " Ê ! cho xin lỗi mà , tại tui không biết cái tên đó có ảnh hưởng lớn tới cô " . Lâm vẫn không nói gì , mắt cô lơ đãng nhìn ra ngoài . Phong vội chìa ra 1 vật , Lâm nhìn sang , mắt cô sáng rỡ và cô vội chụp lấy " wow , đẹp qá " .
- hết giận chưa . Phong lại nhe răng ra cười
- hết cái đầu ông á . Lâm khẽ lườm mắt
- chưa hết luôn hả , sao giận dai dữ vậy . Phong gãi đầu
- Tạm tha cho ông đó , nhưng chưa tha hoàn toàn đâu nha . Lâm vừa nói vừa xăm xe món đồ mà Phong vừa đưa
- Vậy fải làm sao mới tha hoàn toàn ?
- Nếu như ông làm cho tui nguyên 1 bó bồ công anh bằng giấy như vậy luôn , chịu hông ?
- trời , tưởng gì , chuyện nhỏ . Nhưng mà để lúc về đã nha , tui làm đẹp hơn , giờ đồ nghề không đủ . ok ?
- rồi , sao cũng được , miễn có cho tui
- Ê ! mà tui hỏi bà cái này được hông
- hỏi gì ?
- sao bà tức giận khi tui động chạm tới cái tên của bà vậy
Chợt mặt Lâm buồn hẳn . cô nói nhẹ nhàng " thôi , ông chưa là cái gì của tui , ông không nên biết "
- trời , gê vậy , bộ là cái gì mới được biết hả
- thôi, tóm lại nếu muốn biết thì cứ làm gấp đoá bồ công anh cho tui đi , rồi tui cho biết . ok ? lâm lại nháy mắt tinh nghịch
- rồi , ok luôn , nhưng nhớ fải giữ lời đó nha , giờ mình đi chơi không ? chứ cúp điện ở hoài trong fòng chán quá
- ok . chờ tui thay đồ , ông chờ tui ở đại sảnh ha . 15"
- ok
Lúc này đã là 8h15" , cô mang 1 chiếc áo đầm màu trắng ngắn trên gối , chân đi đôi giày búp bê , tóc buông thả nhẹ bay trong gió , nhìn cô lúc này hệt như thiên thần , trong sáng và nhẹ nhàng . Cô chạy đến chỗ phong .
- phong than thở . " trời , cô nói với tui là 15" , mà 30" sau cô mới có mặt luôn "
- sry hen , tại tính tui nó vậy . rồi cô le lưỡi cười trừ
- thôi đi cho rồi
Cả 2 đi ăn uống ở khu chợ đêm rồi về công viên đi dạo , cả 2 rất đẹp đôi , mọi người đi đường cứ tưởng cả 2 là 1 cặp . Cả 2 dừng lại tại 1 gế đá , có 1 người có vẻ như là thợ nhiếp ảnh đến hỏi " chụp ảnh không cháu ? " . Lâm nhẹ nhàng trả lời " dạ thôi bác ạ " . " Ta chụp miễn fí cho mà , không lấy tiền đâu " . " Ủa , sao miễn fí hả bác " lâm ngước đôi mắt tròn xoe nhìn ông thợ nhiếp ảnh . " tại ta thấy 2 đứa đẹp đôi quá nên muốn chụp về trưng trong fòng tranh ý mà " . Cả 2 đều ngượng ngùng đỏ mặt . Lâm lí nhí " chúng cháu không fải là 1 cặp đâu ạ, chỉ là bạn thôi bác ơi " . Phong nói " không sao , nếu bác thích thì cứ chụp " . " ồ , vậy ta ra chỗ đám hoa bồ công anh kia chụp nha " mắt bác chụp ảnh mừng rỡ . cả phong và lâm cùng đồng thanh " ở đây cũng có bồ công anh hả bác " . bác nhiếp ảnh cười nói " đấy , hợp nhau vậy mà không phải là 1 cặp thì tiếc quá " . Cả 2 lại đỏ mặt . Cả 3 người cùng đến đó , có 1 cánh đồng bồ công anh thật là tuyệt vời , Phong và Lâm mãi đùa giỡn với nhau trên cánh đồng bồ công anh mà không biết là ông thợ nhiếp ảnh đang say sưa chụp 2 người . Chụp xong bác nói " thôi , về các cháu ơi , khuya rồi " . Phong nói " ủa , sao không chụp vậy bác " . " Ta chụp xong rồi " bác cười nhẹ rồi đi nhanh lên fía trước . Phong và Lâm chạy theo thì không thấy bác ấy đâu nữa . Nhìn đồng hồ thấy sắp đến giờ tập trung , cả 2 tức tốc chạy về , không may Lâm bị trật chân . Phong đỡ cô về , nhưng thời gian không cho phép cả 2 đi chậm như thế này , Phong liền cõng Lâm trên lưng , đi trên đường mọi người đều nhìn vì cả 2 quá nổi trội , đến khách sạn , Nhi và khang đứng đợi lâm , thấy vậy , cả 2 chạy đến đỡ lâm xuống
Ê ! bị sao vậy mày . nhi vừa tìm chỗ đau trên người lâm vừa hỏi
- thấy gần tới giờ về , tao với phong chạy nhanh về đây , giữa đường bị trật chân nên phong cõng tao về , đau quá mày ơi . Lâm xuýt xoa
- trời , đưa tao coi . Khang cuối xuống chân lâm
nhi và khang nhí nhố cứ xuýt xoa chân lâm " có sao không mày , trời ơi , sao để ra nông nổi này "
- thôi tình thương mến thương đủ rồi , thầy đang điểm danh tới tên mấy người kìa . nói rồi phong cuối xuống định cõng lâm lên fòng thì khang chặn lại
- thôi cám ơn , bạn tụi tui để tụi tui lo . rồi nhi đỡ lâm sang cho khang , cả 3 cùng lên fòng trước , lâm quay lại nhìn phong với vẻ mặt có lỗi .
Sáng sớm hôm sau , cả trường được đưa đi tham quan đủ nơi , trường quyết định tối nay sẽ dựng lều trại ở 1 bìa rừng và cùng nhau đốt lửa trại. Trong lúc đang hì hục chuẩn bị dựng trại , Nhi kéo Lâm ra 1 góc
- Ê mày , tao quyết định rồi , tối nay tao tỏ tình với khang
- Lâm lơ đễnh " ờ , tuỳ mày "
- Tối nay lúc mọi người đang tập trung đốt lửa trại thì mày giả bộ rủ khang ra sau con suối kia nghen , tao đợi ở đó .
- Ặc , làm gì fải ra suối , gần chút đi
- Thôi , xa cho nó an toàn , mắc công mấy nhỏ con gái trường mình thấy khang rồi bu theo nữa
- Ờ , được rồi , mà mấy giờ mày
- thì đã nói đang lúc mọi người đốt lửa trại mà
- ừ , vậy đi , thôi để tao vào fụ với mấy đứa
- ừ mày đi đi , tao ra fone về nhà ha
Các lớp đều hì hục dựng trại cho lớp mình , lúc tất cả các lớp dựng xong thì trời cũng đã sẩm tối , ăn uống qua loa rồi lại tiếp tục chuẩn bị đốt lửa trại . Cuổi cùng lửa trại cũng được nhóm lên , tiếng lửa nổ tanh tách nghe vui tai cực , cả bọn ngồi chơi vui quá , làm Lâm quên luôn cái hẹn với Nhi , mãi đến khi Nhi nháy máy thì Lâm mới sực nhớ , cô nàng kéo vội khang đi
- Á....... thả tao ra , quỷ này , làm gì lôi tao đi dữ vậy . Khang vừa kéo tay Lâm ra khỏi áo khang vừa nói
- Theo tao rồi biết , có 1 bất ngờ thú vị dành cho mày . Lâm nháy mắt với khang
- thì mày thả tao ra đã , để tao đi đàng hoàng đi , kéo tao như súc vật vậy . Mặt khang nhăn nhó
- Lâm thả tay ra khỏi áo khang rồi nói " ừ, đi nhanh lên , trễ giờ hẹn quá rồi "
- Khang đỏ mặt và cười thầm , chợt khang nói " vậy tao cũng nói cho mày biết cái này luôn ha "
- tới nơi rồi muốn nói gì thì nói
Đang đi thì bỗng có 1 đám người đông như kiến , mà điều đặc biệt là toàn là con gái đang đuổi theo 1 thằng con trai , khi tới gần thì cả lâm và khang cùng ngạc nhiên nói " PHONG " . Cả đám con gái la ré tên của phong " phong ơi , đứng lại , phong ơi , tụi em yêu anh " . Lúc đó phong chạy đụng vào người của Lâm và Khang nói " ê , cứu tui với đi " . Đám con gái đó lại gần thấy khang thì lại hét lên " khang , ê có cả khang nữa nè tụi bây ơi "
- Cứu cái đầu ông chứ cứu , giờ ông hại luôn tui rồi nè . Mặt khang nhăn nhó
Cả 3 nhìn nhau rồi bỏ chạy thục mạng , lúc sau không thấy ai đuổi theo nữa mới dừng lại . Ngồi nghỉ 1 lát , Lâm nhìn đồng hồ rồi hét lên " chết tao rồi khang ơi , đi , nhanh lên , mày hại tao quá " . Khang ngơ ngác nhìn Lâm " đi đâu " . Lâm đứng dậy vừa lôi tay khang vừa nói " thì đi tới chỗ hẹn chứ đi đâu , nhanh mày " . " Ê , cho đi với , định vứt tui 1 mình ở đây hả " giọng phong vang lên . " thích thì đi , thời giờ không còn nữa đâu " Lâm nói . Cả 3 chạy đến con suối thì không thấy Nhi đâu . Chợt Khang quay sang Lâm , nắm tay Lâm và nói
- Lâm à , khang biết lâm định nói gì với khang , nhưng lâm hãy nghe khang nói trước
- ê ! tự nhiên xưng tên nghe nổi da gà vậy mày , chuyện gì nói đi
- khang ....... khang...... . Khang gãi đầu
- nói nhanh đi mày , mất thời gian quá
- khang yêu lâm . nói rồi khang quay sang chỗ khác mặt đỏ bừng bừng
Không ngờ lúc đó , Nhi ở đâu đi ra , nhìn vào mặt lâm , nhìn như nhìn 1 người dưng . Chợt Nhi sờ tay lên sợi dây chuyền hình chữ F
- Sao mày lại làm vậy với tao hả Lâm , mày fản bội tao hả Lâm . Mắt Nhi rưng rưng
- Ê , bớt giỡn đi mày , tao không có à nha , mày hiểu lầm ý của thằng khang rồi
- không có hiểu lầm đâu , khang yêu lâm thiệt mà . Khang quay sang nhìn vào mắt lâm và nói , làm cho Lâm ngượng ngùng quay mặt sang chỗ khác , cô bắt gặp bản mặt của phong , mặt anh chàng ngơ ngác vì chẳng hiểu gì cả , chợt 1 ý nghĩ loé lên trong đầu cô , cô cười nhếch mép , và chạy đến nắm tay của phong nói " hiểu lầm quá rồi , tao với phong đang quen nhau mà , ha phong ha "
- Phong không hiểu gì hết , định mở miệng nói " ơ , không...... " thì đã bị Lâm nhéo 1 cái , phong rên nhẹ " aida.....đau " , Lâm quay sang ôm nhẹ Phong và nói nhỏ với phong " giúp tui đi , tình hình căng thẳng quá " . chợt phong đẩy nhẹ Lâm ra và vòng tay qua eo cô , cười nói " đúng rồi , tụi tui đang quen nhau mà , phải không em yêu " . Lúc đó Khang nhìn phong trừng trừng và nói " tại sao , tại sao lại là phong chứ , khang có gì thua phong hả Lâm ? " . " thua gì đâu , tại tao yêu Phong mà " nói rồi Lâm nhe răng cười . Rồi sau đó Khang bỏ chạy về fía rừng , cả 3 đều gọi mà khang không trả lời , Lâm liền đẩy Nhi " đi đi mày , cơ hội đó , cố lên nha " . Nhi nhìn Lâm mỉm cười rồi chạy theo Khang . Chợt Phong chạy đến nói bên tai Lâm " mình về được chưa em yêu " . " Em yêu cái đầu ông á , đừng tưởng bở nghen , đóng kịch thôi đó " lâm cốc đầu phong 1 cái . " Gì ! bà làm như tui thèm bà á hả , xí , giờ có năn nỉ tui yêu bà tui cũng không yêu nữa " nói xong quay qua thì thấy Lâm đã đi từ đời nào rồi , " ê ! chờ với " vừa nói phong vừa chạy theo lâm.
Chương 5 : Mối tình đầu
...Về phần khang và nhi , khang chạy vào 1 căn nhà gỗ gần đó , cậu ngồi im không lên tiếng , Nhi vẫn ngồi đó ngắm khang , 1 lúc sau khang ngủ , nhi chợt thấy khang rùng mình và co người lại , có lẽ vì lạnh , ban đêm ở đà lạt mà , cô vội cởi chiếc áo ấm đang khoác trên người cô đắp cho khang , rồi 1 lúc sau cô cũng thiếp đi luôn . Sáng hôm sau Khang dậy thấy trên mình có áo của ai , nhìn quanh thì bắt gặp nhi đang nằm co lại trên sàn , khang nghĩ thầm " con khỉ này , tự nhiên đem đưa áo cho tao à " , chạy đến bên nhi , khang kêu mãi mà nhi không dậy , sờ vào trán Nhi thấy nóng kinh khủng , anh chàng liền bế cô nàng về fía trại , đến nơi thì trại đã dẹp hết và xe của trường cũng đã về khách sạn , khang không biết làm sao nên đành bế Nhi chạy về khách sạn , trên đường đi , Nhi luôn miệng nói mê sảng " Khang , đừng bỏ Nhi mà , Nhi thích khang lắm " khang nghe thấy liền đỏ mặt . Tới khách sạn , các thầy cô đưa Nhi vào bệnh viện . Lâm chạy đến đập vai Khang nói " Ê ! tình cảm quá ha , bế nàng chạy mấy cấy số về tới khách sạn , hệt như fim hàn quốc luôn " vừa nói lâm vừa mơ mộng " . Khang đỏ mặt nói " Dẹp mày đi , từ chối tình cảm của người ta rồi còn nói " . Lâm cười hì hì và nói " tại tao có người yêu rồi chứ bộ " . " Vậy nếu mày chưa có người yêu thì mày yêu tao hả " mắt khang sáng rỡ . Lâm cốc đầu khang 1 cái và nói " thôi đi ba , giờ tập trung lo cho em Nhi đi kìa . " Ờ , giờ mình lên bệnh viện đi ha " . " ok " lâm trả lời . Đến bệnh viện , Nhi tỉnh dậy thì cả trường cũng chuẩn bị về luôn , trên xe Lâm giả bộ muốn ngồi với Phong để cho khang và nhi riêng tư . Lâm nói với phong " ê , nhớ lời hứa nha , đoá hoa bồ công anh đó " lâm nháy mắt . " biết rồi , nói mãi " phong trả lời mệt mỏi . Có lẽ 3 ngày đi trại vừa rồi quá mệt nên cô đã ngủ thiếp trên vai phong , tới nơi phong đơ mặt nói " dậy đi bà nội , nằm đã chưa , tê hết tay tui rồi nè , đầu gì nặng thấy sợ luôn " . Lâm bừng tỉnh " Á , cho sry nha anh yêu ....... hê hê " Lâm trêu phong . " À , cho xin cái yahoo đi , để tui gửi mấy cái nền bồ công anh cho " phong kéo tay lâm lại khi cô định lên xe . " ờ qên nữa . tanpopo , đơn giản " rồi lâm cười khì . " còn nick anh " lâm hỏi lại ."Khỏi cần biết , tui add nick cô được rồi " rồi phong quay lưng đi . Tối đó , như thường lệ , cô online vào lúc 8h30" , chợt có 1 nick nhảy vào
CĐBCA : ê , quỷ cái
tanpopo : ai đó ?
CĐBCA : biết ai hông cưng ?
tanpopo : hông nói sao biết được .
CĐBCA : ờ quên ha , tui nè
tanpopo : tui nào ?
CĐBCB : mau qên vậy bà , phong đẹp trai nè
tanpopo : ( icon hình mặt ói ) phong thì được , chứ đẹp trai thì nên xem xét lại
CĐBCA : ê ! giờ muốn sao , không muốn lấy mấy hình bồ công anh nữa hả , vậy thì thôi , tui out à
tanpopo : ế ! khoan , làm gì nóng vậy anh 2 , cứ từ từ
CĐBCA : anh 2 thì nghe còn được
tanpopo : thôi gửi đi ba , nói nhiều qá à
CĐBCA : rồi
..................
CĐBCA : nhận được chưa
tanpopo : rồi , cám ơn hen , à , mà làm đồ cho tui chưa vậy , nôn nóng qá đi hà
CĐBCA : ngày mốt đi , chắc chắn sẽ có
tanpopo : mốt là ngày 8-8 fải không ?
CĐBCA : ờ
tanpopo : ế , trúng ngày sinh nhật tui luôn đó
CĐBCA : trời , có cần duyên dữ vậy hông . vậy mốt mấy giờ đây , tuỳ cô chọn đó
tanpopo : mốt 9h ha , anh đến đón tui được hông , xe hư rồi , tui dắt anh đến chỗ này , mê ly luôn
CĐBCA : trời , làm quà cho bả mà bả còn hành mình nữa
tanpopo : thông cảm cho bạn đi mà , hề hề
CĐBCA : thôi out đã nha , bye
tanpopo : ờ , tui cũng out luôn , bye
Lên giường đi ngủ mà lâm cứ nôn nóng đến ngày 8-8 , 1 fần là vì sinh nhật cô , còn 1 fần là vì cái gì cô cũng không biết nữa
___________________________
sáng ngày 8-8 tại nhà Lâm
- Con gái ba đâu rồi , có quà nè
- Đâu ba
- tặng con cái i-pod , ba thấy cái i-pod của con cũ rồi
- con cám ơn ba nhiều lắm , ba hiểu ý con gê luôn . lâm hôn vào má ông hiển
- à ba ơi , chiều nay con đi chơi với bạn nha
- ok , sinh nhật con mà , tung hoành đi , đừng over night là được . nói rồi ông rút tiền ra để lên bàn , như mọi khi lâm muốn lây bao nhiêu thì tuỳ . Mỗi lần đi chơi với bạn , ông hiển đều làm như vậy , và ít khi lâm lấy nhiều tiền , lần này cũng vậy , lâm chỉ rút vài tờ .
Đến chiều , Nhi và Khang cùng qua nhà Lâm . Nhi tặng Lâm 1 con búp bê hanmade do Nhi làm , con Khang tặng Lâm 1 quyển chăm sóc cây trồng . Cả 3 cùng đi chơi với nhau rât vui , đi ngang qua 1 cửa hàng trang sức , Lâm dừng lại và vào chọn 2 sợi dây chuyền , mỗi bên là 1 nửa trái tim , đem ra tặng cho Nhi và Khang , Lâm " 2 tụi mày hạnh phúc nghen " , nghe xong Nhi đỏ mặt e thẹn , còn khang thì nói " tụi tao có gì đâu mày , nói bậy không hà " ! " ủa , không có hả , không có sao có người đỏ mặt vậy ta ? chẳng lẽ mày sốt hả khang " , nói rồi cả 3 cười giòn tan . nhìn lại đồng hồ thấy 9h , lâm vội vã chạy về , Nhi và Khang cũng chẳng hiểu vì sao hôm nay Lâm lại đòi về sớm nữa , mọi khi cô nàng luôn là người đòi về trễ nhất , 2 người nhìn nhau 1 hồi thấy còn sớm nên quyết định đi dạo .
Về fần Lâm , về đến nhà là 9h20" , cô thấy Phong đã đứng trước cửa nhà đợi cô . Cô chạy đến cười khì khì . Phong nói " đúng giờ quá ta " . Lâm cười trừ " cho xin lỗi mà , ủa mà sao ông biết nhà tui . tui nhớ là chưa nói mà " . " phong này có chuyện gì mà không biết , thôi đi lẹ đi " phong đi ra xe nói . " ờ , ông chở đi , tui chỉ đường cho "
Chạy 1 hồi , Lâm đập vai Phong nói " tới rồi đó , lên đi " . Cả 2 cùng đến cánh đồng bồ công anh mà khang đã chỉ cho lâm trước đó , trông phong bây giờ không khác gì lâm lúc mới tới đây . Cả 2 chụp ảnh kỉ niệm rồi lâm hỏi " ê ! hoa của tui đâu " . phong lục loại trong cặp 1 hồi rồi lôi ra 1 chiếc hộp hình trái tim to thiệt to , phong đưa cho lâm , lâm mở ra xem 1 bó hoa bồ công anh được làm bằng chất liệu gì đấy màk đến lâm cũng không biết nữa , lung linh sắc màu , đẹp kinh khủng , lâm mê mẩn ngắm nghía rồi nói " cám ơn nghen, tui thích lắm á " . Phong không nói gì , anh chỉ ngồi say sưa ngắm vẻ mặt lâm lúc này , anh thầm nghĩ " trông thật đáng yêu " ! rồi bỗng dưng phong đưa cho lâm cái i-pod và nói " ê ! nghe đi , coi như tui tặng quà sinh nhật cho bà " . lâm nhìn qua nói " ủa ! chứ không fải ông tặng cho tui đoá hoa này rồi hả ? " . phong ngại ngùng đáp " đoá hoa đó là quà tạ lỗi tui bắn nước dơ lên người bà , còn cái này là quà sinh nhật , mà tui chỉ cho nghe 1 bài thôi đó nha , không fải cho luôn cái i-pod đâu nha " . lâm đáp lại " biết rồi , ông làm như tui không có i-pod á " , lâm rút trong túi mình ra cái i-pod lúc sáng ba đã tặng cho lâm , chỉnh chỉnh 1 hồi cô nói " tui cũng tặng lại anh 1 bài hát nè " . Phong xua tay " thôi , sinh nhật cô ai lại để cô tặng quà " . Lâm nhét cái i-pod vào tay phong nói " lúc nãy tui cũng tặng cho 2 đứa kia , giờ tui cũng tặng cho anh " . Cả 2 cùng nhét fone vào tai , giai điệu nhạc vang lên . Cả 2 sửng sốt nhìn nhau...
"....... ngày xưa 2 đứa trên cánh đồng hoa , và anh đã hứa sẽ chẳng rời xa , tình yêu 2 đứa sẽ còn mãi dẫu cho hoa kia tàn "-lời bài hát-
Lâm và phong chợt thốt lên " Á, có cần duyên dữ vậy hông "
Lâm fì cười và nói " anh cũng thích bài này hả ? "
- Ừ , mới nghe xong tui mê luôn , lời bài hát ý nghĩa thiệt đó
- tui cũng vậy , tui thích bài này lắm
nói xong cả 2 không hẹn mà cùng đỏ mặt
Phong thấy vậy đứng dậy nói " thôi trễ rồi , về ha "
" ừ " , lâm trả lời trong khi mặt vẫn còn đỏ
Phong chở lâm về đến nhà , anh đợi cho cô vào khuất trong nhà rồi anh mới bắt đầu rú ga chạy về , không hiểu sao trên đường đi phong cứ mãi nghĩ về lâm , rồi anh lại bật cười . Còn Lâm , cô không tài nào ngủ được vì cứ nhắm mắt lại là cô thấy hình ảnh phong hiện ra , cô tự hỏi không biết đây có fải là yêu không
Hôm sau Nhi và Lâm cùng đi ăn sáng , Lâm bắt đầu tra hỏi Nhi
- Ê ! tối qua tao về rồi 2 tụi mày có về không ?
- Nhi đỏ mặt nói " tụi tao thấy còn sớm nên quyết định đi dạo "
- Rồi khi đi dạo nói gì , khai hết ra cho tao
-------------------------
tối qua , tại công viên , khang và nhi ngồi ở gế đá , cả 2 đều im lặng , chợt khang lên tiếng
- Ê ! mày thích tao thiệt hả ?
- Nhi ngượng ngùng không trả lời mà chỉ khẽ gật đầu
- Nhi có chắc là sẽ thích khang mãi mãi không . Nó thay đổi cách xưng hô 180 độ
- Nhi chắc.........chắc chắn luôn á , khang tin nhi đi , nhi thề mà . Vẻ mặt cô lúc này hết sức buồn cười , làm khang bật cười
- thì có ai nói không tin nhi đâu
Rồi cả 2 lại im lặng , khang lại lên tiếng
- Nhi nè , nhi chờ khang được không , tại vì bây giờ khang không xác định được tình cảm của mình nữa , nhi chờ khang ha
- N.....h...i.......Nhi nhất định chờ mà , nhi nhất định sẽ làm cho khang thích nhi . Cô nàng đứng bật dậy và nói rất quyết tâm
- Khang lại bật cười , khang nói " thôi , mình về ha "
-------------------------
tại chỗ ăn sáng :
- rồi xong , hết chuyện . còn mày với phong sao rồi , khai ra hết cho tao
- Sao trăng gì ở đây mày , tao với phong chỉ giả bộ đóng kịch thôi
- là sao , mày nói gì tao hổng hiểu ?
- thì là tao với phong giả bộ nói quen nhau đó , tại tao thấy tình hình căng thẳng quá nên mới nói vậy , giờ thì xong rồi . cô fủi tay
- ặc , thiệt hay giỡn vậy mày , giờ cả trường đang đồn ầm lên chuyện mày với phong qen nhau kìa . Nhi há hốc ngạc nhiên
- sao tụi nó biết được hay vậy . Hay là có kẻ cung cấp thông tin . Lâm liếc sang Nhi
- Ừ thì......... mà không , tao thề với mày luôn , tao không có cung cấp thông tin cho bọn nó biết , tao chỉ kể với mình con linh bà tám thôi mà
- trời , vậy là mày giết tao rồi đó con quỷ , nó tên là gì ?
- linh bà tám
- mày biết vậy sao còn kể cho nó
- thì tại bạn bè tâm sự với nhau thôi mà . thôi tao có việc , đi trước hen , bye mày . nói xong nhi te cò chạy
- ê ! đứng lại đã con quỷ . Lâm nói với theo , mặt cô buồn xo , cô nghĩ " tao có định đánh mày đâu , chỉ định hỏi vụ tao với phong thôi mà "
-------------------------
7h sáng ngaỳ 5/9 ! tanpopo....................dậy đi , trễ giờ khai giảng rồi kìa . Như mọi khi , khai giảng năm nào đến với nó cũng như vậy , có điều năm này có tiến bộ hơn các năm khác 1 chút là nó chỉ đi trễ tiết khai giảng thôi . Lớp nó năm nay quậy hơn nhiều , có lẽ là năm cuối cấp , 2 đứa bạn nó cũng có vẻ thân nhau hơn , đi đâu cũng quấn quýt lấy nhau . Chợt nó nhớ đến phong , rồi nó tự đánh vào má mình . Nhi thấy vậy liền hỏi
- Ê ! có chuyện gì vậy mày , dạo này thấy mày khác lắm nha
- Có gì đâu , mày cứ linh tinh
- đừng có giấu tao , có chuyện gì tâm sự cho bạn bè chị em biết đi . Nhi gian xảo nhìn Lâm
- nói mày biết rồi mày chỉ đi kể với mỗi bạn linh bà tám thôi hả . Lâm nhăn mặt trêu nhi
- thôi mà , giận dai dữ vậy mày . có chuyện gì kể tao nghe đi
- tao hỏi mày nha , như vậy là sao
............@#$%^!*&...........
- vậy có fải là tao thích phong hông mày ? lâm ngượng ngùng hỏi nhi
- trời , chính xác 100 % luôn , chị lâm nhà mình biết yêu rồi bà con ơi
Lâm lấy tay bịt miệng Nhi lại " con quỷ , hứa sao mày "
- à quên , sry hén . Thôi , còn chờ gì nữa mà không tỏ tình với chàng , để lâu có người khác cướp liền đó , chàng của mày không fải hạng bình thường đâu nha
- Con gái ai lại tỏ tình trước hả mày , với lại lỡ phong không thích tao thì sao , ngượng chết
- Ờ ha , mày nói cũng đúng , mà thôi , tao không có kinh nghiệm trong mấy chuyện này đâu , hỏi ý kiến tao lỡ chuyện vỡ lỡ rồi đè đầu tao đánh nữa , đi nha , đến với tình yêu của tao đã . nói rồi , nhi chạy vọt tới bên khang
- quỷ này , dại trai dữ . lâm tự nói thầm
Mà lạ lắm nha , mấy ngày hôm nay sao mọi người trong trường cứ nhìn mình , cả mấy người lạ ngoài đường nữa , hổng biết mặt mình dính gì hông . mà thôi kệ , quan tâm làm gì cho mệt . Lâm đang suy nghĩ vẩn vơ thì chợt tiếng loa fát thanh của trường vang lên " a lô , đề nghị em đồng tuyết lâm lớp 9c lên fòng hiệu trưởng gấp "
Nghe vậy lâm tức tốc chạy lên , mở cửa vào thì lâm thấy phong cũng ở đó , quá ngạc nhiên , cả 2 cùng đồng thanh
" có cần duyên dữ vậy hông "
thầy hiệu trưởng đằng hắng giọng , cả 2 giật mình quay lại
- 2 em ngồi đi . thầy hiệu trưởng nói sau khi đã ngồi
2 em biết vì sao 2 em được mời lên đây hông
- sao biết được thầy . lâm trả lời mệt mỏi
- ờ đúng rồi , tui chưa nói sao biết , trước tiên thầy xin chúc mừng 2 em
cả 2 ngơ ngác " chuyện gì vậy thầy "
- và sau đó xin cảm ơn 2 em đã đem lại vinh quang cho trường chúng ta
cả 2 đồng thanh " chuyện gì , thầy nói đi "
à , chả là , bộ ảnh của 2 em đã đạt danh hiệu là bộ ảnh đẹp nhất trong năm này , bên nhà nước có gửi tặng trường ta 1 giấy khen là trường có biểu hiện xuất sắc , cũng nhờ công 2 em đó , hiện bộ ảnh đó đang được gửi đi nước ngoài để tham dự " bộ ảnh đẹp nhất thế giới năm nay " . Từ nay trường ta tiến thêm 1 bậc nữa rồi . vừa nói thầy hiệu trưởng vừa mơ mộng
Cả 2 vẫn không hiểu thầy đang nói gì , thầy hiệu trưởng đưa cho Lâm và phong 2 xấp ảnh có tựa đề " cánh đồng bồ công anh " , trong đó là hình ảnh 2 người đang nô đùa trên cánh đồng bồ công anh ở đà lạt vào dịp đi trại của trường tổ chức vào dịp hè , và đặc biệt là có hình phong đang cõng lâm trên vai , cả 2 sửng sốt quay sang nhìn nhau và thốt lên " ông thợ nhiếp ảnh " .
phong quay sang hỏi thầy " nhưng em vẫn khong hiểu vì sao họ lại biết chúng em học trường này mà gửi ảnh về "
- đơn giản , vì thời điểm đó chỉ có 1 mình trường ta đi du lịch lên đó , mà nhìn sơ qua cũng đoán được các em không fải là người vùng đà lạt
Cả 2 nhìn nhau đau khổ , lúc ra khỏi fòng hiệu trưởng , cả 2 lại đồng thanh " sao đi đâu cũng gặp cô / anh vậy " , thấy vậy nên cả 2 im lặng không nói gì và trở về lớp của mình . Đến lớp cả bọn xông ra hỏi lâm có chuyện gì , lâm kể hết mọi chuyện và
- Tụi bây thấy chưa , tụi nó tình vậy mà cứ chối hoài
- gê gê nha , chụp ảnh chung đi dự thi nữa chứ
Lâm không biết làm sao để nói lại mấy cái miệng gê gớm này nữa , cô đành im lặng . nhưng trong lòng cô cũng thấy vui vui , vì thật ra thì cô cũng đang có tình cảm với phong mà
Về fần phong , tại lớp phong , cả bọn nhao nhao
- bồ nó cũng xinh thiệt ha , mà tên cũng độc nữa , con gái gì mà tên lâm , ngộ gê ha , nghe nó cứ kì kì sao á . Ê phong , bồ mày tên kì vậy mày
lúc này mặt phong đỏ lên , phong bật dậy hét to " tụi bây không được xúc fạm đến tên của cổ "
cả lớp giật mình líu ríu " trời , có cần dữ vậy hông " , rồi tản ra hết
chính phong cũng không hiểu tại sao phong lại có thái độ như vậy nữa , hay là phong đã yêu lâm rồi . phong tự hỏi
Trên đường về nhà :
Lâm đang đi cùng với Nhi thì có 1 đám người chạy đến xin chữ kí và xin chụp ảnh cùng , Lâm thấy lạ lắm nhưng cô cũng fải đồng ý vì họ quá nhiệt tình . Có người hỏi " chị ơi , vậy cái anh đẹp trai chụp cùng chị đâu , sao ảnh không về chung với chị "
- lâm ngơ ngác" chị thì có liên quan gì đến ảnh đâu mà fải về chung "
- Ủa , chứ không phải 2 người đang yêu nhau hả ?
- trời , làm gì có . Mặt lâm đỏ lên
có tiếng lao nhao fía sau " chắc chị ngại đó , giờ thành người nổi tiếng rồi nên mấy việc này fải cẩn trọng lắm , nhưng mà tui vẫn ủng hộ cho 2 anh chị ấy , trông quá đẹp đôi luôn , chuẩn không cần chỉnh "
- lâm chỉ biết cười trừ và cô xin fép về
Còn Phong , đi trên đường cũng có vài người xầm xì bàn tán " ê ! hình như anh này là nhân vật chính trong bộ ảnh " cánh đồng bồ công anh nè " "
- phải không mày ?
- chính xác luôn rồi , ảnh đó
- ê , vậy chị kia đâu
- chị nào ?
- chị người yêu ảnh á , chị chụp chung với ảnh trong bộ ảnh đó
- ủa , 2 người là người yêu của nhau hả ?
- chắc vậy , nhìn đẹp đôi vậy mà
- ừ , công nhận hợp nhau thịêt ha
Nghe vậy phong thoáng ngượng ngùng và bước đi thật nhanh
-------------------------
tối 9h
tanpopo : ê
CĐBCA : gì ?
tanpopo : tại ông mà tui khổ đó
CĐBCA : tại tui cái gì ?
tanpopo : tại ông chụp ảnh chung với tui mà giờ ra đường ai cũng tưởng tui là người yêu ông nè
CĐBCA : ặc , bà làm như tui sung sướng lắm hả , tui cũng bị vậy thôi
tanpopo : khổ gê vậy trời , biết vậy tui không chụp chung với ông đâu .
CĐBCA : mà nè , bộ cô không thích hả ?
tanpopo : sao......sao hỏi vậy ?
CĐBCA : trả lời tui đi , bộ cô không thích hả ?
tanpopo : sao lại không
tanpopo has signed out
Lâm và phong đều đỏ mặt ngượng ngùng
-------------------------
Vài ngày sau , lâm không đi học
Khang và Nhi than thở
- lạ vậy nè , 4 ngày rồi không đi học , qua nhà thì khoá cửa , gọi điện thì tắt máy . Nhi rên rỉ
- Nhỏ này giền đi học nhất thành fố mà sao bữa nay bỏ học lạ vậy ta . Khang đăm chiêu
- hay là nhà nó có chuyện gì rồi ? nhi và khang đang hỏi nhau
chợt có tiếng ngoài cửa lớp " cho hỏi có Lâm ở đây không ạ " đầu phong thò vào
" nhỏ lâm nghỉ học 4 bữa nay rồi anh ơi " nhỏ linh đứng bật dậy nói , 1 fần vì cái tính bà tám của nó , 1 fần vì nó muốn làm quen với thần tượng của nó là phong
- ờ cám ơn . Phong nói rồi quay đầu đi luôn
......................
Chương 6 : Tỏ tình...
Tới ngày thứ 6 lâm không đi học ,
8h42" : (tanpopo sign in it now!)
-CĐBCA : hey ! sao mấy bữa nay không đi học
tanpopo : có chuyện buồn , giờ ông rảnh không ?
CĐBCA : rảnh , mà có gì hông ?
tanpopo : qua nhà tui liền đi , đang buồn lắm
CĐBCA : ờ ờ , vậy bà chờ tui 10" hen , tui qua liền
CĐBCA has signed out
10" sau , Phong có mặt tại nhà Lâm
- Giờ đi đâu đây . phong hỏi lâm nhỏ nhẹ
- Lên chỗ cũ đi
Phong rú ga chạy 1 mạch lên đồi , nơi có cánh đồng bồ công anh.
Cả 2 ngồi trên bãi cỏ , giữa cánh đồng bồ công anh , im lặng không nói gì . Mắt Lâm hướng về 1 nơi nào đó rất xa xăm . Phong như không chịu nổi cái không khí ngột ngạt này nữa , cậu lên tiếng
- Ê ! sao vậy , có chuyện gì nói tui nghe đi
- Lâm khẽ nhìn Phong , cô nói " nói cho anh rồi anh có giúp gì được cho tui không "
- Thì cô cứ nói đi , lỡ việc đó nằm trong khả năng của tui thì sao . Phong gãi đầu
- Chợt cô quay qua nhìn thẳng vào mắt phong khiến phong lúng túng , nước mắt cô bắt đầu rơi " tui nói cho anh biết rồi anh có làm cho ngoại tui sống lại được không hả , hả " cô khóc thét lên . Lúc đó , không hiểu sao Phong lại ôm cô vào lòng , cô cũng để yên và bắt đầu dựa vào người phong khóc , lát sau mệt quá cô thiếp đi . Khi cô tỉnh dậy thì thấy phong đang thổi bông hoa bồ công anh , thấy cô tỉnh dậy , phong mỉm cười nói
- Cô ngắt 1 bông hoa bồ công đi

----------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro.vn Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro.vn - Thế giới đích thực trên di động.
----------------------------

Lâm ngoan ngoãn nghe theo
- Nếu cô có việc gì buồn , thì cô hãy thổi hoa bồ công anh . Những cánh hoa bồ công anh này cũng như nỗi buồn của cô vậy , gió sẽ mang nỗi buồn của cô bay xa , bay mãi cho đến khi gặp 1 vùng đất tươi tốt , nó sẽ đáp xuống và bắt đầu mọc lên những cây hoa bồ công anh mới tươi tốt . Cô cũng vậy , cô sẽ lại bắt đầu những niềm vui sau những nỗi buồn . Nói xong , phong quay sang nhìn lâm trìu mến
- Lâm ngượng ngùng quay đi , cô đưa miệng lên sát hoa bồ công anh và thổi , nước mắt cô chảy ra giàn dụa . 1 lúc sau , cô đứng bật dậy , hét to :
" A............ không được buồn nữa , mình sẽ lại bắt đầu bằng những niềm vui " . Hét xong , cô quay sang nhìn Phong cười trìu mến
Chợt phong kéo tay lâm ngồi xuống , anh cầm tay cô , nói nhẹ nhàng
- Lâm nè , hình như anh thích em rồi
- Lâm giương đôi mắt tròn xoe nhìn phong . " thiệt hông "
- Thiệt , anh xạo em làm gì
- Lâm ôm choàng lấy phong , cô mừng rỡ nói " em cũng thích anh nhiều lắm "
Phong mỉm cười giở tay lên vuốt tóc lâm , lâm ngả đầu vào vai phong . Phong lên tiếng " mà có chuyện gì vậy , em nói cho anh nghe được không "
- Bà ngoại em mất rồi
- Sao mất vậy , em nói cho anh nghe được không
- Ngoại mất giống như mẹ em , cũng bị căn bệnh quái ác đó .
Phong bàng hoàng khi biết mẹ Lâm đã mất , cậu không ngờ cô bé vô tư dễ thương thế kia lại sống trong cảnh mồ côi mẹ , nghe vậy cậu càng thương lâm nhiều hơn . " bệnh ư ? "
- vâng , bệnh không có thuốc chữa , khi mắc phải bệnh này , thì tai sẽ không nghe được , không nói được , và cũng không thấy gì . Mẹ em và ngoại nằm trong số 0,01 % mắc bệnh này
- có loại bệnh như vậy sao ?
- vâng , mất mẹ , rồi mất ngoại, giờ em chỉ còn có ba và anh thôi. nói đến đây nước mắt cô lại ứa ra
phong nhè nhẹ vỗ đầu cô , " ngoan , anh sẽ làm cho em hạnh phúc mà "
-------------------------
Sáng hôm sau , phong và lâm hẹn nhau đi chơi , cô trễ hẹn 30" nhưng phong vẫn không nói gì . Thấy cô,anh chỉ cười nhẹ " lên xe đi em "
trên đường đi , lâm hỏi phong " anh nè , sao em trễ 30" mà anh không mắng em vậy "
- Ngốc , đã là người yêu của em thì anh fải chấp nhận hết mọi khuyết điểm của em chứ .
Nghe phong nói vậy , lâm thấy mình càng thích phong nhiều hơn , cô ngả đầu lên lưng phong và vòng tay ôm anh
Cả ngày hôm đó , cả 2 đi chơi rất vui vẻ
-------------------------
Sáng thứ 2 , tại trường
- Ê ! Lâm ... Nhi và khang chạy hộc hơi đuổi theo Lâm
- Ê , quỷ kia , kêu hoài sao hông trả lời mày - Nhi vừa thở vừa nói khi đã đến cạnh Lâm
- Ủa có hả ? sry hen . Lâm lè lưỡi cười với Nhi và Khang
- Mấy ngày nay mất tích đâu vậy ? Khang hỏi Lâm
- Lâm kể lại toàn bộ câu chuyện , cả chuyện mà cô và phong đã bắt đầu yêu nhau
- Nhi xuýt xoa " chời ơi , lãng mạng dữ , chúc mừng mày nghen , ráng mà giữ đi đó "
- Còn khang thì choàng tay qua cổ Lâm cười nói " chúc mừng mày con quỷ "
- Hề hề , cám ơn 2 đứa bạn tốt!
Từ ngày Lâm và Phong quen nhau , cả 2 thường xuyên đi chung vơi nhau . Bây giờ cả trường không ai là không biết chuyện của phong và lâm . Cả 2 đã có biết bao nhiêu kỉ niệm đẹp . Tối nào 2 người họ cũng lên đồi , nơi có cánh đồng bồ công anh , nơi lưu giữ nhiều kỉ niệm đẹp nhất của 2 người .
- Phong vừa sờ cây bồ công anh , nói " Em , em có để ý đặc biệt là mình hay lên đây buổi tối hông ?"
- Ờ , anh nhắc em mới để ý . lạ gê hen , mai mốt mình lên đây buổi sáng đi
- Ừ , mai ha
Lâm nhìn phong trìu mến rồi gật đầu .
Chương 7 : Bi kịch (phần kết )
Sáng sớm hôm sau , Lâm hộc tốc chạy lên trên đồi , cô nhìn mãi không thấy phong , rồi cô thấy dáng ai đó rất quen đang ngả đầu giữa bãi cỏ xanh mướt , cô chạy đến ôm chầm lấy phong :
- " Hù!!! sry anh hen , lần này em trễ 90 phút lận. " nói rồi cô cười trừ.
- không sao , anh nói với em rồi mà , trễ bao lâu anh cũng chờ được
- Lâm cũng nằm xuống cạnh phong . cô nói " buổi sáng ở đây cũng đẹp gê anh ha , yên bình thiệt đó "
- Ừ , anh chỉ mong tình yêu của tụi mình cũng yên bình như vậy
- Lâm quay sang phong " đương nhiên rồi , em sẽ yêu anh đến hết đời này luôn , anh chịu hông "
- " ừ , anh nhất định làm cho em hạnh phúc mà "
- Lâm rúc đầu vào phong nũng nịu " anh hứa không được bỏ em đó nha "
- " Anh hứa mà " phong nháy mắt với lâm
- Lâm ngước mặt lên trời , cười tươi rói " anh ơi , mây đẹp chưa kìa , màu trắng là màu em thích đó , áo quần em toàn màu trắng không à "
- Phong cũng ngước lên trời , nói " còn anh thì thích màu xanh , màu xanh của trời á "
- Lâm chỉ tay lên trời , nói " anh nhìn kìa , trên trời có cả em và anh luôn , trời và mây đó , 2 chúng ta sẽ ở mãi bên nhau như trời và mây luôn "
- Phong quay sang cười nhẹ với lâm
- À anh ơi , anh dạy em làm bồ công anh bằng giấy nha
- ok , cái này anh tự nghĩ ra cách làm đó , anh chỉ dạy mình em thôi
- hì , anh của em giỏi gê luôn
hì hục 1 hồi cả 2 làm được 2 bồ công anh , 1 bông thì méo xẹo ( do Lâm làm ) , còn 1 bông thì tỉ mĩ đẹp đẽ ( do Phong làm )
- Gì ! có bày sai em không đây , sao của anh đẹp vậy mà của em xấu thế chứ . Lâm làm nũng phong
- Trời , ai dám bày bậy bà xã của anh nè , tại em làm chưa quen đó thôi , luyện dần đi là vừa , người yêu anh mà không biết làm bồ công anh giấy hả . Phong trêu chọc Lâm
- Lâm fồng má " được rồi , để đó xem ai làm hơn ai nha , hẹn đến ngày sinh nhật anh nha , em nhất định thắng anh "
- Gì , có cần lâu dữ vậy hông . sinh nhật anh tháng 11 lận mà ? phong ngạc nhiên nói
- đương nhiên rồi , anh biết làm lâu rồi , còn em mới tập mà , nhưng mà với điều kiện là từ đây đến ngày đó anh không được làm bồ công anh giấy .
- Ăn gian dữ vậy . Phong gãi đầu
- Chứ sao . Lâm nói rồi hếch mặt lên trời
- ok luôn , vậy hẹn em 20-11 ha
- Ủa , sinh nhật anh là ngày 20-11 hả , đặc biệt gê luôn nha . À , em chưa hỏi tội anh , tại sao năm ngoái không nói cho em biết ngày sinh nhật của anh hả ? Lâm lườm yêu Phong
- Lúc đó mình đã thân nhau đâu mà . Phong chữa lại
- Nhưng mà sinh nhật em , anh tặng cho em mà , giờ để em tặng anh cái này nha
- tặng luôn bây giờ hả ?
- ừ . Lâm cười mỉm
- quà đ â ...... . Mới nói đến đây thì bỗng " chụt... " Lâm kiss 1 cái ngay môi phong . Phong sững như tượng
- hi hi , quà đó , còn đây nữa nè . Lâm cất tiếng hát
" ngày xưa 2 đứa trên cánh đồng hoa , và anh đã hứa sẽ chẳng rời xa , tình yêu hai đứa sẽ còn mãi dẫu cho hoa kia tàn....."
- Phong mỉm cười , rồi đến kiss lâm cái chụt ngay môi " cám ơn em nha "
- Lâm ngượng ngùng " sau này mỗi lần đến sinh nhật anh , em đều hát cho anh nghe bài này nha "
- ok , hứa fải giữ lời đó nha
nói rồi cả 2 cùng cất tiếng hát bài " cánh đồng bồ công anh "
tại trường , Nhi gọi lâm
- Ê mày , mai sinh nhật tao đó nha , nhà tao tổ chức tiệc , mày nhớ đến nha
- Mai ngày mấy ta . Lâm nghiêng đầu hỏi Nhi
- Quỷ này , sinh nhật bạn bè mà không nhớ hả . mai ngày 14-2 đó bà nội
- Ủa , mày sinh trúng ngày gê vậy
- Chứ sao , sinh nhật tao mà
- Mai valentine mà , không biết anh phong có hẹn tao không nữa
- Ê ! mai mày mà không đi là đừng nhìn mặt tao luôn nha , nói trước cho mày biết đó
- Rồi rồi
- Thôi , để mai tao với khang sang hộ tống mày cho chắc , sinh nhật mà không có mày thì còn gì vui
- Ặc , thôi cho con xin
- Kệ mày , mai 7h đó , 6h kém tao với khang qua ha , còn muốn tặng quà yêu đương gì thì cứ sáng mai là làm . ok " nói xong Nhi vọt chạy
- Lâm nhìn theo rồi thở dài , chợt phong đi tới
- " Em , sáng mai anh về quê rồi , tối anh mới ra , khoảng 8h tối mai anh đợi em ở chỗ cũ nha , nhớ đến đó " . phong nói xong rồi chạy biến cùng lũ bạn
- Lâm chưa kịp nói gì , lâm nghĩ " sao hôm nay ai cũng hấp tấp hết vậy trời , chưa kịp cho người ta nói đã đi rồi "
-------------------------
Sáng ngày 14-2 !
- Trời , sao sáng nay lạnh dữ vậy nè , valentine năm nay lạnh quá . hông biết ảnh về quê có được hông nữa . Lâm rên rỉ
- Thôi , cố gắng vẽ cho xong bức tranh này để tối tặng ảnh nữa .Người lâm lúc này quấn 2-3 cái mền
7h tối hôm đó
bíng boong ......................
Lâm ra mở cửa thì thấy Nhi và Khang đang run rẩy
- Nhanh đi mày , hổng biết sao hôm nay lạnh vậy nữa . Nhi than thở
- Ờ ờ , thôi đi
- Mày cầm cái gì đó ? Khang chỉ vào cái hộp Lâm đang cầm trên tay
- Quà , chút nữa tao tặng cho anh phong
- Trời đất , chưa tặng luôn hả ! thôi để nhà đi , chút chạy về lấy , chứ qua bên đó lộn xộn rồi lỡ lạc mất nữa . Nhi nói
- Ờ ờ , vậy chờ chút tao vào cất . Lâm lăng xăng chạy vào nhà cất
Cả 3 đi đến nhà Nhi
-Chắc fải đến 8h mới tổ chức được . Nhi nói
- Sao vậy , không làm sớm được hả ?
- tại hôm nay lạnh quá , mọi người làm việc gì cũng chậm , tay tê cứng hết . Nhi trả lời run rẩy
Mặt Lâm buồn thiu , lát sau cô fụ mấy người chuẩn bị bữa tiệc , 1 lúc sau thì nến sinh nhật cũng được thắp lên . Chợt Khang chạy lên chỗ Nhi nói
- Happy birth day nha Nhi , valentine happy nữa nha , rồi khang rút ra 1 hộp socola tặng Nhi . Khang nói nhỏ vào tai Nhi rằng " xin lỗi Nhi nha , khang đã bắt Nhi đợi lâu quá rồi , bây giờ khang muốn nói là khang yêu Nhi , Nhi đồng ý làm bạn gái khang không "
- Nhi quá sung sướng liền nhảy cẫng lên ôm khang , lúc đó 2 người liền lôi ra 2 sợi dây chuyền mà lâm đã tặng trong dịp sinh nhật lâm ra đeo lên cổ
Lâm ở dưới nói vọng lên
- Ê ! nhờ tao đó nha , có sung sướng hạnh phúc gì đừng quên tao nha tụi mày . Rồi Lâm nháy mắt
Cả 2 như hiểu ý , nhìn Lâm cười
chợt cô sực nhìn đồng hồ thấy đã 10h kém , cô cuống cuồng chạy về , Nhi chạy theo cô
- Ê ! sao vậy , ở chơi chút nữa
- Không được , tao hẹn với anh phong rồi , mà giờ này trễ giờ hẹn nhiều quá
-Ừ ! vậy để tao kêu bác tài xế đưa mày đi cho nhanh
- Ừ ! mày kêu giúp tao đi
15" sau
- Ổng đi đâu rồi mày ơi , tìm hổng thấy , bực mình gê , giờ này đi đâu hổng biết . Nhi chạy tới chỗ lâm nói gấp gáp
- Trời đất , giờ sao đây
- mày đứng đây , để tao chạy đi tìm ổng vòng nữa . Nhi vừa chạy vừa nói
- Thôi khỏi đi , để tao tự đi cũng được . nói xong Lâm fóng chạy ra cửa , cô không tìm được chiếc taxi nào đành chạy bộ về nhà . Về tới nhà thì đã 10h15" , cô lấy vội bức tranh rồi lại chạy bộ lên trên đồi .
Nói về Phong , mặc dù trời rất lạnh nhưng phong vẫn đứng đợi Lâm 2 tiếng đồng hồ trên đồi , môi anh đã bắt đầu tím lại và bàn tay đang tê dần đi , chợt có 1 đám người đi qua
- Ê ! vụ tai nạn nãy gê quá ha
- Ờ , con bé chắc là chết thôi , bị xe tải tông văng xa vậy mà
- Coi bộ nó đang hấp tấp việc gì lắm mới chạy nhanh dữ vậy
- Ừ , mặt xinh vậy mà chết uổng ha
Phong nghe vậy, anh liền chạy đến chỗ đám người đó hỏi 1 cách hung dữ
- Cho hỏi , cô bé đó như thế nào ?
- ừ , thì hình như mặc chiếc váy màu trắng , trông xinh lắm
- cô bé đó khoảng mấy tuổi vậy các anh ?
- nhắm chừng 14-15
- phong sửng sốt , vụ tai nạn đó xảy ra ở đâu ?
- Ngay khúc kia kìa , phong nhìn theo hướng 1 người chỉ và fóng xe như điên .
trên đường đi anh cứ nghĩ " cô bé mang váy màu trắng , đúng là màu lâm thích , cô bé trạc 14-15 tuổi , lâm ơi , em đừng có mệnh hệ gì nha lâm " , tay anh bắt đầu lạnh tê lại và không còn cảm giác gì nữa, chắc tại anh đứng chờ lâm quá lâu , chợt 1 ánh sáng loé lên trong mắt anh , và ............. " RẦM ................ " , người dân xung quanh xôn xao " gì nữa đây , lại tai nạn hả , valentine gì nhiều tai nạn dữ vậy trời "
Lúc đó Lâm đang chạy hộc tốc lên đồi , chợt cô giật mình , cô nghe xôn xao có vụ tai nạn nhưng cô không quan tâm , việc cô quan tâm bây giờ là có người đang đứng đợi cô suốt 2 tiếng đồng hồ , cô chạy lên tới nơi thì không thấy bóng anh đâu , chợt cô chảy nước mắt , cô nghĩ " không lẽ anh đã hết yêu em rồi sao , anh đã nói dù em có đến trễ cách mấy thì anh cũng đợi em mà " . Tìm quanh 1 hồi không thấy ai , cô đành lủi thủi ra về . Nằm trên giường mà nước mắt cô cứ chảy , tim cô đau thắt lại , cô chẳng hiểu vì sao , vì anh không đợi cô ư ? hay vì 1 lí do khác ...
- Rồi tiếng chuông điện thoại của cô vang lên , nhìn thấy số anh nhưng cô không bắt máy , cô thầm nghĩ " hứ , không chờ người ta rồi còn gọi điện xin lỗi à , mơ đi " , cô nhắm mắt lại , nhưng chuông điện thoại vẫn vang , cô bực mình bắt máy .
- Gì ? không đợi ng ...
- Alô . Đầu dây bên kia vang lên tiếng nói -lâm nhận ra đây không fải là giọng của Phong
- Alô ! xin hỏi ai đầu dây đó ạ - Lâm hỏi
- Cô ơi , xin hỏi cô có fải là người yêu của chủ nhân máy này không ạ ?
- À...đúng rồi !
- Vậy cô mau đến bệnh viện X , fòng cấp cứu nha... người này đang hấp hối đó !
Nghe xong ,nước mắt cô ứa ra , điện thoại trên tay cô rớt xuống vỡ tan tành , trời đất xung quanh cô như sụp đổ , cô vội chạy ngay đến bệnh viện , vào nơi anh nằm , cô thấy mọi người trong gia đình anh xúm lại khóc lóc , cô chạy vào thấy anh nằm bất động , nước mắt cô vẫn cứ chảy , cô quỳ xuống nơi giường anh , cất tiếng hát nghẹn ngào :
" Ngày xưa 2 đứa trên cánh đồng hoa , và anh đã hứa sẽ chẳng rời xa ...................."
Chợt phong mở mắt ra , anh giơ bàn tàn dính đầy máu ra sờ lên mặt cô , thấy cô không có bị gì , anh có vẻ yên tâm . anh kéo tay cô và đưa cho cô 1 cái hộp nhỏ , trong đó có chứa 1 hình trái tim làm bằng những bông hoa bồ công anh ép lại , nhìn món quà thì cô đoán có lẽ anh đã chuẩn bị từ rất lâu , nước mắt cô lại bắt đầu rơi . anh nói nhỏ vào tai cô " cấm em khóc đó , muốn thì khóc sau lưng anh thôi , cấm khóc trước mặt anh nghe chưa " .rồi anh cười nhẹ .
- " nhưng anh hãy để cho em khóc lần này , em xin anh , em xin anh " rồi cô oà khóc. cô rút trong hộp ra 1 bức tranh , trong bức tranh cô vẽ 1 cánh đồng bồ công anh rất đẹp , trên cánh đồng có 2 người 1 trai 1 gái đang dựa vào nhau và bên cạnh bức tranh là lời của bài hát " cánh đồng bồ công anh , phong đưa tay ra sờ bức tranh , và 1 giọt nước mắt của anh rơi xuống thấm vào bức tranh . anh nói với cô " cám ơn em , và xin lỗi em vì anh đã không giữ được lời hứa của anh đối với em " . Lâm thét lên " không , không , anh nhất định sẽ giữ được lời hứa mà , anh nhất định sẽ không bỏ em mà , fải không anh " rồi cô nhìn anh đờ đẫn . phong lại tiếp , nước mắt anh chảy ra " anh xin lỗi em nhiều lắm " rồi anh cất tiếng hát bài " cánh đồng bồ công anh " , lâm cũng hát theo anh , mọi người xung quanh ai nấy đều khóc , cả những người không quen biết phong và lâm .
" Cánh hoa như anh đang chờ em ", là câu cuối cùng mà phong nói trên cõi đời này , phong đã ra đi vĩnh viễn . Phong đi khi chuông đồng hồ điểm 12 tiếng , giờ fút cuối cùng của ngày valentine . Lâm khóc thét , gào lên dữ dội .
Một anh cảnh sát nói :
- Cậu phong này chết vì tai nạn , nhưng lỗi không hẳn ở fía xe tải , vì hình như lúc đó cậu ta chạy rất nhanh , nhưng tay lại không fanh được khi nhìn thấy xe tải , theo xét nghiệm thì tay của cậu ta bị tê vì đứng ở chỗ lạnh quá lâu .
chợt có 1 đám người ở đâu nói
- ờ đúng rồi đó , tụi tui thấy anh này đứng ở trên chỗ đồi kia kìa , hình như chờ ai đó , khi nghe tụi tui nói có 1 vụ tai nạn xảy ra thì ảnh hỏi tới tấp luôn , rồi khi nghe cô bé bị tai nạn mang chiếc váy màu trắng thì ảnh fóng xe như điên luôn .
nghe tới đây , lâm ngất đi luôn , vì chính cô đã nói với phong là cô rất thích màu trắng ...

www.giaitri321.pro.vn
--- Hết ---

Lên Đầu Trang
Lên Đầu Trang
Thư Mục Khác
Phát Triển Bởi: Hạ Văn Thanh.
Điện thoại: 0987-772-879.
Email: mkinhnghiem@gmail.com.
Địa Chỉ: Thôn 1, Nghĩa Lâm, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.

Pair of Vintage Old School Fru