Old school Easter eggs.
THƯA THẦY EM YÊU ANH
Xuống Cuối Trang

Cái đồng hồ quả lắc trên tường phòng đang tích tắc, đã mười giờ tối rồi, cái không khí tĩnh mịch của ban đêm thật tuyệt, yên tĩnh tuyệt đối, giờ này ba mẹ ngủ hết rồi chỉ còn mình tôi ngồi chong đèn ôn bài chi bài kiểm tra trên lớp ngày thứ hai, lại còn bài kiểm tra của Sinh nữa, tôi chun miệng thở cái phù, đưa tay vò đầu, chết tiệt, sao mà tôi ghét toán vậy, tôi không sao nhồi vào đầu mấy cái của nợ này nổi, đã hình học thôi lại còn môn đại số nữa, nhức cả cái đầu…ôi đầu tôi nổ tung mất. Tôi bực bội đóng sầm mấy cái quyển tập toán lại, thôi kệ ra sao thì ra, ngày mai chắc lại phải nhờ vả Trâm ôn cho rồi, nó thì được cái giỏi toán không thể tưởng nhưng bù lại Anh văn thì hơi tệ, còn tôi thì ngược lại rất ẹ toán và Anh văn thì phải nói là khá đấy, mà chúng tôi lại là bạn rất thân với nhau nghĩ có mắc cười không cơ chứ. Thôi bây giờ tôi ôn anh văn đây mặc dù tôi mới đi học Anh văn về hồi tám giờ, hì hì phải ôn mới có điểm tốt lấy được cái vé xem phim ấy và mời Sinh đi chứ, ôi phút giây hạnh phúc…rồi tôi tự lấy tay cốc đầu mình, lẩm bẩm: “ Ngốc, mơ tưởng hão huyền, chắc gì người ta đã chịu đi với mình. Thôi ôn bài để làm bài cho tốt cái đã.”, càng về khuya tôi học càng hứng thú, những bài tập mà Sinh cho ôn để kiểm tra, hơn trăm câu hỏi chứ đâu có ít, nhưng tôi làm rất hăng hái say mê. Tôi mãi mê làm đến nỗi ngủ gục luôn trên bàn, và tự động giật mình thức giấc lúc hai giờ sáng…hai giờ rồi đó… tôi ngáp dài đẩy ghế ra bò lên trên giường nhấn đồng hồ báo thức theo thói quen rồi buông mình xuống nệm ngủ như chết.

Vừa đúng năm giờ rưỡi sáng, cái đồng hồ reo inh ỏi, tôi nhảy vội ra khỏi giường vội vàng xếp mền gối lại, đánh răng rửa mặt rồi thay quần áo và soạn cặp, đang vội vội vàng vàng chợt nhớ hôm nay là chủ nhật, tôi lấy tay đánh vào trán mình cái chát “Mát thiệt.” rồi buông mình ngã ngửa ra giường, muốn ngủ lại cũng chẳng ngủ được nữa đành thay đồ rồi xuống dưới nhà làm dĩa hột gà ốp la cùng một ly sữa mang lên phòng ăn, vừa ăn vừa online

Vừa vào yahoo messenger đã thấy mấy cái mặt cười quen thuộc sáng lên tính tinh, rồi cả đống hộp thoại hiện ra cùng những lời hỏi thăm và chào buổi sáng của nick bạn, tôi thở dài ngao ngán, cái lũ này gặp mặt trong lớp, đi chơi chưa đủ sao mà lại còn rảnh rỗi, mới sáng sớm đã online rồi. Chợt cái nick của thầy Lâm nhảy bum ra: “Chào em, mấy nay học hành ra sao rồi? Tôi hy vọng em chưa bị Sinh đì chết.;)” thấy ghét không, thấy nick người ta sáng là biết người ta “chưa chết” rồi. Những ngón tay tôi lộc cộc trên bàn phím : ”Dạ em bị đì đến sói trán mà chưa chết đâu, thầy yên tâm, học trò thầy học hành vẫn tốt. ”, rồi những dòng chữ của thầy lại hiện lên: “Bị đì mà vẫn học tốt hả, dữ dzậy ta, đúng là học trò tui mà, khác người quá. :-O ”, lại chọc giận tôi nữa rồi, tôi lập tức nộ khí xung thiên, đổi phông chữ bự tổ trác màu đỏ en enter lên cái màn hình: “ Thầy nha, thầy an ủi kiểu đó thì thôi em off đây, ko chat với thầy nữa.Hic..ở lớp bị ổng ăn hiếp tơi bời..lên đây tưởng sao lại gặp thầy. Ghét, em offline đây X( ”.

Những dòng chữ ở nick thầy Lâm lại tung tăng nhảy múa: “Tui giỡn thôi mà, cả tuần rôi không gặp em, bận đến nỗi không online ư, có scandal nào xảy ra ko?” =)).

Tôi đoán biết mập mờ là thầy có biết chuyện gì đó nên mới hỏi câu ấy, tôi bèn đánh trống lãng đánh máy trả lời: ”Em nhớ thầy ghê, chừng nào thầy về?;;)” những con chữ của thầy Lâm lại tung tăng nhảy: “ Câu đó ko ăn nhập, đừng có đánh trống lãng, tui hỏi có chuyện gì xảy ra ko ?”, tôi múa tay liên hoàn nhanh như máy đánh một tràng: “Thì… học tới bài luyện nói, luyện nghe rồi nè, em nói được tiếng anh rồi mà nghe vẫn còn chưa tốt lắm, dẫu là nghe được rồi đó, Sinh ăn hiếp em, oa oa ( , ko biết thương hoa tiếc ngọc là gì cả, tội nghiệp em chưa, ngoài chuyện đó ra đâu có gì. ”.

Tôi đoán là thầy Lâm đang ngồi lắc đầu quầy quậy bên đó với cái tính hở ra là nhõng nhẽo, thầy đánh lại: “Không tội nghiệp chút nào, tui thấy ông đó dzậy mà hay, trị thẳng tay, chứ tui hiền quá, em quậy banh ta lông chợ Bến Thành.[-(”, ai nói là “ông” đó trị thẳng tay, ngẫm ra tôi thấy Sinh cũng phải nhường cái tính ba gai của tôi một bậc, chứng tỏ là cái bài kiểm tra vừa được Sinh chép lại đó thôi, hóa ra cũng sợ tôi ra phết, hi hi hi, tôi cũng quậy ra trò đấy chứ, hiền lành gì, bị đì là phải thôi.

Tôi vừa nhe răng cười vừa gác chân lên CPU ngồi với cái giọng phè phỡn nhất, đánh máy trả lời: “ Nói cho thầy biết, học trò thầy không phải tay vừa đâu nha, em cũng quậy ổng tơi bời đấy thôi, dám đì em nà. >:P ”-

“Biết, biết, tui có nghe cô Duyên nói về “thành tích” của em, gan quá ha, dám xé bài kiểm tra, tui về tui cho biết tay. Sinh làm lại cho em bài kiểm tra là quá tốt bụng, gặp tui, tui cho trứng luôn. :-w”- những dòng chữ lại hiện lên, tôi chợt nuốt nước miếng rụt cổ, cô Duyên nói hả…sao…cổ nhiều chuyện vậy…mà hổng nhiều chuyện cũng uổng, tôi làm chuyện đó “nổi tiếng” quá mà.

“ Thầy “xử” em thật sao? Chừng nào thầy về? :-SS”- Tôi đánh máy hỏi mà khuôn mặt nhăn nhó mếu máo, “ Tuần sau tui về, chuẩn bị đi, ko nghiêm khắc với em ko được” – thầy Lâm lại đánh, tôi nhìn dòng chữ đấy quả quyết đó mà méo miệng: “ Chời chời, hai người này mà cộng tác lại đì thì còn gì là tui nữa chớ. Thôi vuốt giận “người” này đi rồi hối lộ “người” kia sau, ghê quá, làm tội gì mà nên nỗi này.” , nghĩ thế tôi bèn đánh lại: “ Ôi thầy ơi, em ngoan rồi, mấy nay em đâu có cãi Sinh miếng nào đâu, lại còn mua thuốc cho Sinh uống khi Sinh bị bệnh nữa, rồi hôm qua em ngồi ôn bài Anh văn kiểm tra 1 tiết tới 2 giờ sáng mới đi ngủ đó.Nhiêu đó đoái công chuộc tội được ko?” , những dòng chữ của thầy Lâm hiện lên một cách lạnh lùng: “ Ko, đừng hòng “mua chuộc” tui, nói dìa xử là dìa xử. ” [-(, tôi dùng tay cào cào lên bàn phím: “

Thầy “yêu quái” á lộn “yêu quý” , đừng xử em, nha, đợi em lấy được điểm cao của bài kiểm tra, em sẽ xin lỗi Sinh sau” , những con chữ ko ko của thầy Lâm vẫn tiếp tục hiện ra còn tôi thì lại đi mà đi mà… Qua mấy chục dòng chữ, cuộc chiến chat của chúng tôi vẫn chưa ngả ngũ, cho đến khoảng mười lăm phút sau thì thầy Lâm mới chịu tha cho tôi: “ Thôi được tha cho em đó, phải học hành cho nghiêm túc nghe chưa”, vừa nghe thầy Lâm “buông tha”, tôi mừng húm: “ Thiệt nha, khi thầy về thầy mua quà cho em đó. Giờ em off đây, hẹn gặp lại thầy ”, tức thì thầy cũng đánh trả lại: “ Đừng có “gài hàng” tui,đi công tác chứ có phải đi chơi đâu mà quà với quyết. Lộn xộn. Off đi, nãy giờ lâu quá rồi, lấy bài ra mà học tiếp, tui đi đây. Hó hé nữa coi chừng tui đổi ý bây giờ :-w”, tôi lại enter mấy ecomotion gật gật rồi goodbye thầy và thoát ra khỏi mạng lẹ làng chứ nấn ná ổng đổi ý thì khổ…

Chuông reng đến giờ vào học, cả lớp lục tục kéo nhau vào lớp, người cười nói huyên thuyên. Con bé My lại tung tăng đi vào lớp với dáng vẻ yêu đời, con nhỏ này mới nhắc đến nó xong lại thấy nó nhí nhảnh mà bực mình, nó gỡ cặp ra ngồi xuống cạnh tôi, nó bảo: “ Nay em ôn bài rồi nè, em ôn đi ôn lại cả ngày thứ bảy chủ nhật luôn rồi đó. Giỏi hông? Nay hổng thèm nhờ chị, em cũng sẽ ganh đua với chị để lấy cái vé xem phim, hi hi hi vé cho hai người đó. Em sẽ mời… thôi em hổng cho chị biết là em mời ai đâu, bí mật…”. Xời, việc gì mà phải bí mật với hổng bật mí, còn ai ngoài “anh thầy đẹp trai”, cứ làm như ta đây không biết mấy trò của mi vậy, ta cũng định vậy mà ai ngờ “đụng hàng” đó em. Được hãy đợi đấy, ta cũng không chịu thua đâu, nhất định cái vé đó cũng sẽ là của ta vì ta cũng rất khá mà, với lại ta “để ý” ổng trước, mi chỉ là “người thứ ba” thôi, khôn hồn thì xê ra đi. Ý nghĩ kiêu ngạo loé lên trong đầu tôi khi tôi nghe con bé My nói vậy. Con nhỏ khoác lác, bộ nó tưởng có mình nó ôn bài cả hai ngày thứ bảy chủ nhật thôi hả, tôi cũng thế mà.

Nguyên giờ kiểm tra một tiết, tôi đã vô cùng căng thẳng, mặc dù đã ôn bài kĩ lưỡng nhưng tôi cũng gặp rất nhiều “bẫy” trong câu hỏi của Sinh, đúng là lấy một vé xem phim không dễ chút nào, hơn một trăm câu hỏi đã làm tôi toát mồ hôi hột vì “sụp bẫy” không ít lần, lại tẩy tẩy xóa xóa,mấy dây thần kinh của tôi lúc này căng như dây đàn, tôi nhìn sang con bé My nó cũng “khổ sở” không kém gì tôi, còn mấy người ở dưới bàn tôi hình như cũng đang lâm vào tình trạng “sống dở, chết dở”, vì tôi thấy một số ít anh chị chắc là do đi chơi hay đi làm mà không ôn bài nên đã bỏ giấy trắng mà nằm ngủ. Còn ở trên bảng Sinh đang ngồi đó ung dung chấm bài lâu lâu lại đảo mắt xuống dòm chúng tôi.

Sau một lúc lâu tôi đã làm gần xong mấy câu hỏi, và còn một bài đọc cuối cùng nói về “Các khoáng sản tự nhiên” đã thực sự làm tôi chới với vì những câu văn lắt léo và các danh từ kĩ thuật chuyên sâu, với bài này thì không thể nào đọc mà hiểu hết được cho nên tôi đã “ăn gian” đánh dấu trả lời các câu hỏi đúng sai dựa vào các cấu trúc cú pháp của câu, chưa bao giờ tôi thấy tôi ngồi “nhai râu” lâu như lần này. Vừa chăm chú trả lời các câu hỏi tôi vừa đưa cái đít bút lên miệng cắn theo thói quen sau khi làm hết bài đọc thì cũng là lúc cái đít bút bị tôi “gặm” móp xọp, vừa lúc đó chuông hết tiết reng lên, anh lớp trưởng vội vã đứng lên góp hết bài kiểm tra từ dưới lên trên, nhưng đến bàn tôi chỉ còn mình tôi là chưa đưa bài vì mắc bận kiểm tra lại một lượt nữa cho chắc ăn, anh lớp trưởng giật bài của tôi để góp cho đủ do quá căng thẳng tôi đã gắt lên: “Chờ chút coi, làm cái gì mà dữ vậy.”, tiếng gắt và cái lừ mắt dữ dằn của tôi làm cho anh lớp trưởng sợ xanh mặt. Anh đành đứng đó chờ tôi kiểm tra cho hết rồi mới nộp bài.

Nộp bài xong cả lớp đi về hết, còn mình tôi ngồi lại, coi lại các đáp án tương tự trong sách, và tôi đã tìm ra cái bài đọc về khoáng sản đó trong sách Reading, tôi liền lật ra đáp án ở trang sau và đọc ngấu nghiến, đọc xong tôi gần như đánh rơi cuốn sách, tôi dụi mắt lại lần nữa tôi không thể tin được là tôi quá may mắn. Tôi đã làm đúng… gần như toàn bộ bài đọc, chỉ có sai một câu trong số mười lăm câu hỏi của bài “Natural mineral”, vậy là… trong tương lai gần thành thật mà nói thì cái vé đó sẽ là của tôi… và… và… và gì thì ai cũng biết rồi, do quá hứng chí tôi dang tay ra tung cuốn sách hét toáng lên: “ Ô ô ô hoan hô, tấm vé đó là của ta…ha ha ha, của ta…của ta”.

Lúc đó tôi đâu để ý là Sinh còn ở lại, anh chứng kiến từ đầu tới cuối toàn bộ sự “kích động” của tôi từ nãy đến giờ, anh chớp chớp mắt nghiêng đầu nhìn tôi y như là: “Em có bị sao không vậy?”, còn tôi sau khi nhìn thấy anh, tôi đứng gần như trời trồng giữ nguyên tư thế dang tay ra như vậy cũng cỡ năm phút đồng hồ, sau đó tôi nhe răng cười gượng với anh, tôi lập tức hạ tay, cúi xuống lượm cuốn sách cho vào cặp một cách sượng sùng rồi lủi lẹ vì quá quê. Trên đường về tôi vẫn chưa hết hoan hỉ sung sướng, trời ơi… cái tấm vé đó là của tôi, tôi còn ngỡ đây là giấc mơ kia. Tôi sẽ mời Sinh đi coi phim… phim gì nhỉ? Phim tình cảm nhé, à thôi, mấy phim đó mấy cảnh kiss ướt át mắc cỡ lắm, hay là phim hành động, thôi mấy phim bắn súng bạo lực không hợp với con nít… á con gái… à phim thích hợp nhất là phim kinh dị… để có gì tôi sợ quá có thể… ôm chầm lấy Sinh… hi hi hi… cha chả âm mưu quá đi, tội lỗi, tội lỗi hư hỏng, hư hỏng….

Rồi thứ tư lại tới, Sinh vào và phát bài kiểm tra cho lớp, anh có vẻ rất thất vọng vì lớp làm bài không tốt hơn phân nửa, ai cũng có bài và thể hiện đủ tâm trạng khác nhau, buồn có vui có, và có người buồn tình còn lấy bài kiểm tra giấy trắng xếp máy bay thả xuống lan can nữa. Tới phiên tôi, khi bài đã tới tay tôi, tôi run run giở phía trong ra xem, một con A+ đỏ chói chang và kèm theo đó là một chiếc vé xem phim cho hai người, tôi mừng phát khóc, tôi ngó qua con bé My, chưng hửng vì nó cũng được một con A+ và cũng được một vé xem phim y như tôi, cái… cái này mới tức à nghen, vô lý, Sinh chỉ nói là một vé thôi mà giờ có vụ đồng hạng này là sao dzậy?

Sao cái gì mới nhen nhóm một chút hy vọng là lại tắt ngúm vậy? Giờ có muốn kiện cũng đâu có được vì Sinh là “chủ xị” cái vụ này mà, Sinh giữ lời hứa rồi thì thôi. Trời ơi sao ông bất công với con vậy? Đã sinh Du lại còn sinh Lượng… à… à phải sửa lại đã sinh H sao lại còn sinh My…dễ điên quá…

Con bé My vui ra mặt, nó ngó qua tôi thấy điểm tôi cũng y chang nó mà không biết “tiếng lòng” của tôi đang nức nở, nó lay cổ tôi: “Chị ơi, My cũng A+ giống chị nè, thấy chưa My nói là My không thèm nhờ chị mà. My giỏi không, giỏi không, phen này My mời thầy đi được rồi đó.”, nó lay tôi mà tôi không còn cảm xúc nào, như hóa đá vậy, hồn bay đi đâu mất rồi, tôi ngó qua nó mà thê thảm như đưa đám: “Chúc mừng em.”, con bé lúc này quá vui mà cũng không để ý đến bộ mặt ỉu xìu như “bánh bao chiều” của tôi, nó tung tăng đi khoe khắp dãy ở dưới là nó có vé xem phim dành cho hai người, rồi nó còn lại nói là nó sẽ rủ người cho nó chiếc vé đó đi xem phim. Nhưng nó không biết là chính vì điều vô tư đó sắp hại nó, trong số những cô gái dưới kia cũng có người thích Sinh nên lập tức đố kỵ …

Sau khi mua nước uống vào thì tôi thấy mấy một đám bu đen bu đỏ quanh bé My, còn con bé thì đang khóc sướt mướt, tôi bước tới ngồi vào bàn thì chưa kịp hỏi nguyên nhân vì sao nó khóc nhưng khi nhìn thấy chiếc vé bị xé tan tành còn kẹp nguyên trong tập thì tôi đã hiểu ra tất cả. Giờ giải lao có kẻ nào lẻn lên bàn tôi xé nát chiếc vé kẹp trong tập của bé My khi nó đem trở lên cất vào hộc bàn và bỏ ra ngoài, tôi đoán thế.

Mọi người đều hết lời an ủi nó nhưng vẫn không làm bé My thôi khóc, nó cứ hưng hức cho đến hết giờ học, tội nghiệp con bé, nó khóc đến nỗi đôi mắt của nó sưng lên mà vẫn không thôi. Kẻ nào đó thật ác tâm, bao nhiêu công sức của con nhỏ vậy mà nỡ nào chơi ác thế, tôi đây cũng không thích con bé My lắm nhưng thấy nó khóc đến nỗi sưng cả mắt cũng thấy tội, vừa dỗ nó tôi quay xuống dưới nhìn những cô gái dãy dưới những kẻ khi nãy được con bé khoe vé để tìm ra chút gì khác lạ nơi họ, nhưng không họ vẫn làm như không có gì xảy ra, vẫn nói chuyện bình thường lâu lâu lại ném những tia nhìn thương hại lên bé My chép miệng: “Tội nghiệp con nhỏ. Đứa nào ác vậy?”….


Trong suốt giờ học mà bé My vẫn khóc mãi không thôi. Nó không khóc thành tiếng mà cứ ngồi đó hức hức làm cho tôi muốn điên cái đầu. Có Sinh giờ này là nó đã chịu nín từ đời nào rồi, tôi sẽ phải chứng kiến thêm cảnh trái tai, gai mắt, thôi bực mình lắm. Không có Sinh ở đây cũng được, tôi sẽ chịu khó dỗ nó vậy. Tôi choàng tay qua xoa xoa vào lưng nó dịu dàng: ” Nín,nín.”

Con bé My gục gật đầu vào vai tôi và lấy tay dụi đôi mắt đã sưng húp. Còn tôi thì thò tay vào cặp lấy cho nó mấy cái khăn giấy. Có cái vé thôi làm gì tới nông nỗi thế cơ chứ. Mà càng nghĩ càng tức, đứa nào rỗi hơi đi xé của nó chi dzậy? Để tôi phải giờ này “hứng đạn” nhõng nhẽo của nó.Chẳng học hành gì được. Một bên là cô giảng, một bên nó khóc, thế thì bố ai nghe được gì?

Cái con nhỏ My này cũng rảnh nữa, đang yên đang lành đi khoe tùm lum. Giờ bị như vậy đáng lắm đó. Có thôi người ta giấu quách đi! Muốn đi coi phim với thầy thì cứ âm thầm lặng lẽ mà đi, đố con ma nào biết… khoan! “Con ma” nào không biết chứ tôi không biết là không được… Vụ này khó xử ghê.
Cứ thế suốt buổi học, con bé My, mặt mũi thì tèm lem mà tập vở thì nhòe nhoẹt. Nó lại còn “trưng dụng” gần hết khăn giấy của tôi mà vẫn còn thút thít. Sao nó không biết là nó rất phiền nhỉ? Nước mắt lã chã kèm theo tiếng hức hức vang lên không ngừng. Con bé My với liên khúc “mít ướt” cứ thế mà “tra tấn” tôi cho đến cuối giờ học. Reng!!! Âm thanh quen thuộc của cái chuông báo giờ thô ráp vang lên. Tôi sắp thoát được con bé mít ướt này rồi, về thôi. Cả lớp ào ra, tôi cũng hí hửng đứng lên nhưng bắt gặp cái dáng “héo queo” như tàu lá, không còn chút sức sống của nó, tôi cụt hứng. Hết muốn về luôn.
Giờ mà bỏ nó về cũng kì, mà không về thì chán chết. Sao đây? “Đi cũng dở, ở không xong”. Tôi quạu quọ ngồi lại. Con bé ngồi đó ngây dại nhìn đăm đăm vào chiếc vé bị xé trong cuốn tập thở dài. Tôi lấy tay vỗ vỗ lên lưng nó lần nữa bảo: “Đỡ buồn chưa? Đi về, còn muốn ngồi đây đến khi nào? Mốt ráng làm bài tốt lần nữa để lấy thưởng.”. My cũng gật đầu, nhìn tôi cố nhoẻn cười, với tay cất cuốn tập vào cặp rồi đứng lên kéo tay tôi ra về. Tình hình có vẻ khả quan hơn rồi đó, ít nhất nó cũng không khóc nữa. Tôi là con gái nhưng cũng không chịu được cái cảnh phải nhìn con gái khóc, buồn bực khó chịu lắm. Giờ tôi mới biết vì sao con trai sợ con gái khóc đến vậy.

Ra tới nhà để xe, trong khi tôi đang lụi cụi lấy xe. Con bé My lại lấy chiếc vé ra nhìn mân mê. Nữa, nữa, nó lại sắp khóc nữa. Tôi vội gạt chống xe xuống, cất chìa khóa vào túi, nhào tới lấy cái khăn giấy cuối cùng bịt vào mắt nó, quát: “Nín liền !!! Bộ em tính cho hết nhìn thấy đường luôn mới chịu phải không?”. Con bé lập tức ôm chầm lấy tôi, nó ôm tôi chặt cứng. Nó dụi mặt vào ngực áo tôi, rỉ rả: ” Em… hic… đâu… hic muốn đâu… hic. Nước mắt… hic..t.. hic tự nhiên.. hic nó ra mà.”

Bao nhiêu nước mắt nước mũi ở đâu lại tuôn ra, lại phải về giặt áo nữa rồi. Càng dỗ nó càng khóc to hơn. Do quá bực mình, tôi đẩy phắt nó ra, gắt lớn hơn lúc nãy: ” Có nín không??? Nín đi, cứ ư ử hoài làm sao người ta tính. Im lặng chút xíu cho đây nhờ.”. Ngay lập tức con bé im bặt nhìn tôi sợ hãi. Tôi lấy hơi thở ra, dựa lưng vào đuôi xe, hỏi nó: ” Xin lỗi. Mà em làm ơn nín dùm, nghe không chịu nổi. Bộ cái vé đó quan trọng với em lắm hả?”, nó mím môi gật đầu một cách rụt rè. Tôi đưa móng tay lên miệng cắn, đi qua đi lại một cách chóng mặt. Rồi vò đầu bứt tai:” Mình có nên cho nó cái vé không nhỉ? Hay là rủ nó đi coi phim. Giời ơi!!! Làm màu một chút xem nào. Nếu nó biết điều thì nó sẽ không nhận, nó mà từ chối thì mình khỏe rồi. Có cớ để chuồn về mà không dây dưa với nó”, tôi lầm bầm rồi lôi phắt cái vé chìa ra cho nó. Nó trợn tròn mắt nhìn tấm vé trên tay tôi rồi lại nhìn tôi, giọng run run: “Chị… cho em… hả?Thiệt… sao”. Tôi không dám gật cũng chẳng dám lắc, trong bụng chỉ mong là nó đừng lấy mà từ chối: “Không em không lấy đâu. Vé của chị mà. Chị tốt quá nhưng để kì sau vậy.”, đến lúc ấy thì tôi sẽ hoàn toàn thanh thản cất vé vào cặp và có thể đi về.

Nhưng có ai mà biết được chữ “ngờ”, trái với suy nghĩ của tôi, con bé nhận chiếc vé trong tay tôi với đôi mắt long lanh: ” Chị… tốt ghê…. chị cho thì em lấy…. Em cảm ơn. Cảm ơn nhiều lắm” Con bé My nhẫy cẩng lên hôn vào má ôm siết cổ tôi reo vang, rồi nó tiếp: “Chị vẫn là phù thủy, nhưng là phù thủy tốt bụng. Em không quên ơn chị đâu.” Hả??? Tôi bị “đánh” cái chí mạng, tôi quên là nó là người bắc, mà người bắc khi đã quen thì không cần khách sáo nữa.
Ê, chờ đã! Ai cho nó hồi nào? Tôi chỉ cho sáo thế thôi mà nó lấy thật. Một sai lầm chết người, này trả lại cái vé đây. Nhìn nó cầm cái vé săm soi đưa lên ánh đèn, tôi muốn đưa tay lên giật lại nhưng lại hạ xuống gãi đầu khi nó quay lại ngoác miệng nhìn tôi cười, mà đôi mắt hí tít vì sưng, nó nằn nì: “Cám ơn chị lắm, em hứa là em sẽ trả ơn. Với lại nay em không đi xe. Chị chở em về nha”….lại… lại còn vậy nữa, chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?

Tôi dắt xe ra mà trong bụng nghiến răng trèo trẹo: “Lạy chúa tôi, sao mình lại có thể ngây thơ đến như vậy. Nó và ông thầy đó đều là quỹ dữ cả, mà ông kia đỡ hơn một chút. Damn….it (Quỷ tha ma bắt)!” (lúc này cái cụm từ đó tự dưng hiện ra trong đầu tôi, dẫu tôi biết nó không tốt lành gì, nhưng lúc đó đầu óc tôi phừng phừng như lửa.)

Trên đường về, bé My líu lo nói đủ chuyện trên trời dưới đất, còn tôi thì tức muốn xịt khói… cái con bé…không biết điều… Tôi phóng như bay trên đường vì tức tối, chắc cũng phải trên 50 phân khối.

Sau khi về đến nhà rồi, tôi nén cơn điên tươi cười chào ba mẹ rồi đi lên phòng. Vừa đóng sập cửa phòng lại. Tôi quăng cặp qua một bên, nhào lên giường cầm chiếc gối đập đầu liên hồi vào đó và gào lên: ” Trời ơi!!! Ăn gì mà ngu dữ dạ. Tự dưng lại đưa nó cái vé. Ngu quá… ngu quá… trời ơi là trời”…Vừa lúc đó chuông điện thoại reo, tôi bắt máy: ” Thầy…”

“ Tui nè, “thầy yêu quý” của em đây. Mai tui về rồi. Có đem quà cho em đó. Nghe nói là em đạt điểm tối đa trong kì kiểm tra này phải không? Chúc mừng! Phải vậy chứ.”- Thầy Lâm đó, lúc nào cũng hiện ra như tiên vậy. Tôi để ý mỗi lần tôi có chuyện gì buồn là cũng có mặt ổng cả.
“ Mai thầy về rồi hả. Mừng quá. Thầy về dạy là tốt rồi, quà cáp gì, bữa đó em giỡn thôi mà.” – tôi trả lời trong khi ngón tay vẫn đang nhàu nát áo gối vì tức. “Em đừng có giả bộ, đi mà không đem quà về cho em thế nào cũng nghe em càm ràm suốt cả buổi. Tui dạy em suốt bốn năm bộ tui hổng biết hả? Mà nói mừng gì mà nghe giọng yếu xìu vậy? Bộ sợ tui về tranh dạy với Sinh của em hả?” - Thầy Lâm lại làu bàu trong điện thoại. Tôi đang buồn thúi ruột, tâm trí đâu nữa mà quà với cáp, giờ tôi chỉ muốn đi ngủ thôi, ngủ để quên buồn. Tôi bảo: “ Ừ! Mai em gặp thầy trong trường. Giờ em mệt lắm, muốn đi ngủ thôi. Mai, thầy nha.”. Tôi nghe thầy Lâm chép miệng: “ Rồi, lại bị gì nữa rồi. Xuống tinh thần thấy rõ luôn. Thôi mai gặp. Giờ đi ngủ cho ngon đi. Bye”, rồi thầy cúp máy. Tôi ôm gối tiếp tục màn “đập phá” cho hả giận, đập phá chán lại lăn ra giường ngủ bỏ cả bữa cơm tối.

Trong suốt giờ học mà bé My vẫn khóc mãi không thôi. Nó không khóc thành tiếng mà cứ ngồi đó hức hức làm cho tôi muốn điên cái đầu. Có Sinh giờ này là nó đã chịu nín từ đời nào rồi, tôi sẽ phải chứng kiến thêm cảnh trái tai, gai mắt, thôi bực mình lắm. Không có Sinh ở đây cũng được, tôi sẽ chịu khó dỗ nó vậy. Tôi choàng tay qua xoa xoa vào lưng nó dịu dàng: ” Nín,nín.”

----------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite www.giaitri321.pro.vn Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
www.giaitri321.pro.vn - Thế giới đích thực trên di động.
----------------------------

Con bé My gục gật đầu vào vai tôi và lấy tay dụi đôi mắt đã sưng húp. Còn tôi thì thò tay vào cặp lấy cho nó mấy cái khăn giấy. Có cái vé thôi làm gì tới nông nỗi thế cơ chứ. Mà càng nghĩ càng tức, đứa nào rỗi hơi đi xé của nó chi dzậy? Để tôi phải giờ này “hứng đạn” nhõng nhẽo của nó.Chẳng học hành gì được. Một bên là cô giảng, một bên nó khóc, thế thì bố ai nghe được gì?

Cái con nhỏ My này cũng rảnh nữa, đang yên đang lành đi khoe tùm lum. Giờ bị như vậy đáng lắm đó. Có thôi người ta giấu quách đi! Muốn đi coi phim với thầy thì cứ âm thầm lặng lẽ mà đi, đố con ma nào biết… khoan! “Con ma” nào không biết chứ tôi không biết là không được… Vụ này khó xử ghê.
Cứ thế suốt buổi học, con bé My, mặt mũi thì tèm lem mà tập vở thì nhòe nhoẹt. Nó lại còn “trưng dụng” gần hết khăn giấy của tôi mà vẫn còn thút thít. Sao nó không biết là nó rất phiền nhỉ? Nước mắt lã chã kèm theo tiếng hức hức vang lên không ngừng. Con bé My với liên khúc “mít ướt” cứ thế mà “tra tấn” tôi cho đến cuối giờ học. Reng!!! Âm thanh quen thuộc của cái chuông báo giờ thô ráp vang lên. Tôi sắp thoát được con bé mít ướt này rồi, về thôi. Cả lớp ào ra, tôi cũng hí hửng đứng lên nhưng bắt gặp cái dáng “héo queo” như tàu lá, không còn chút sức sống của nó, tôi cụt hứng. Hết muốn về luôn.
Giờ mà bỏ nó về cũng kì, mà không về thì chán chết. Sao đây? “Đi cũng dở, ở không xong”. Tôi quạu quọ ngồi lại. Con bé ngồi đó ngây dại nhìn đăm đăm vào chiếc vé bị xé trong cuốn tập thở dài. Tôi lấy tay vỗ vỗ lên lưng nó lần nữa bảo: “Đỡ buồn chưa? Đi về, còn muốn ngồi đây đến khi nào? Mốt ráng làm bài tốt lần nữa để lấy thưởng.”. My cũng gật đầu, nhìn tôi cố nhoẻn cười, với tay cất cuốn tập vào cặp rồi đứng lên kéo tay tôi ra về. Tình hình có vẻ khả quan hơn rồi đó, ít nhất nó cũng không khóc nữa. Tôi là con gái nhưng cũng không chịu được cái cảnh phải nhìn con gái khóc, buồn bực khó chịu lắm. Giờ tôi mới biết vì sao con trai sợ con gái khóc đến vậy.

Ra tới nhà để xe, trong khi tôi đang lụi cụi lấy xe. Con bé My lại lấy chiếc vé ra nhìn mân mê. Nữa, nữa, nó lại sắp khóc nữa. Tôi vội gạt chống xe xuống, cất chìa khóa vào túi, nhào tới lấy cái khăn giấy cuối cùng bịt vào mắt nó, quát: “Nín liền !!! Bộ em tính cho hết nhìn thấy đường luôn mới chịu phải không?”. Con bé lập tức ôm chầm lấy tôi, nó ôm tôi chặt cứng. Nó dụi mặt vào ngực áo tôi, rỉ rả: ” Em… hic… đâu… hic muốn đâu… hic. Nước mắt… hic..t.. hic tự nhiên.. hic nó ra mà.”

Bao nhiêu nước mắt nước mũi ở đâu lại tuôn ra, lại phải về giặt áo nữa rồi. Càng dỗ nó càng khóc to hơn. Do quá bực mình, tôi đẩy phắt nó ra, gắt lớn hơn lúc nãy: ” Có nín không??? Nín đi, cứ ư ử hoài làm sao người ta tính. Im lặng chút xíu cho đây nhờ.”. Ngay lập tức con bé im bặt nhìn tôi sợ hãi. Tôi lấy hơi thở ra, dựa lưng vào đuôi xe, hỏi nó: ” Xin lỗi. Mà em làm ơn nín dùm, nghe không chịu nổi. Bộ cái vé đó quan trọng với em lắm hả?”, nó mím môi gật đầu một cách rụt rè. Tôi đưa móng tay lên miệng cắn, đi qua đi lại một cách chóng mặt. Rồi vò đầu bứt tai:” Mình có nên cho nó cái vé không nhỉ? Hay là rủ nó đi coi phim. Giời ơi!!! Làm màu một chút xem nào. Nếu nó biết điều thì nó sẽ không nhận, nó mà từ chối thì mình khỏe rồi. Có cớ để chuồn về mà không dây dưa với nó”, tôi lầm bầm rồi lôi phắt cái vé chìa ra cho nó. Nó trợn tròn mắt nhìn tấm vé trên tay tôi rồi lại nhìn tôi, giọng run run: “Chị… cho em… hả?Thiệt… sao”. Tôi không dám gật cũng chẳng dám lắc, trong bụng chỉ mong là nó đừng lấy mà từ chối: “Không em không lấy đâu. Vé của chị mà. Chị tốt quá nhưng để kì sau vậy.”, đến lúc ấy thì tôi sẽ hoàn toàn thanh thản cất vé vào cặp và có thể đi về.

Nhưng có ai mà biết được chữ “ngờ”, trái với suy nghĩ của tôi, con bé nhận chiếc vé trong tay tôi với đôi mắt long lanh: ” Chị… tốt ghê…. chị cho thì em lấy…. Em cảm ơn. Cảm ơn nhiều lắm” Con bé My nhẫy cẩng lên hôn vào má ôm siết cổ tôi reo vang, rồi nó tiếp: “Chị vẫn là phù thủy, nhưng là phù thủy tốt bụng. Em không quên ơn chị đâu.” Hả??? Tôi bị “đánh” cái chí mạng, tôi quên là nó là người bắc, mà người bắc khi đã quen thì không cần khách sáo nữa.
Ê, chờ đã! Ai cho nó hồi nào? Tôi chỉ cho sáo thế thôi mà nó lấy thật. Một sai lầm chết người, này trả lại cái vé đây. Nhìn nó cầm cái vé săm soi đưa lên ánh đèn, tôi muốn đưa tay lên giật lại nhưng lại hạ xuống gãi đầu khi nó quay lại ngoác miệng nhìn tôi cười, mà đôi mắt hí tít vì sưng, nó nằn nì: “Cám ơn chị lắm, em hứa là em sẽ trả ơn. Với lại nay em không đi xe. Chị chở em về nha”….lại… lại còn vậy nữa, chuyện gì đang diễn ra ở đây vậy?

Tôi dắt xe ra mà trong bụng nghiến răng trèo trẹo: “Lạy chúa tôi, sao mình lại có thể ngây thơ đến như vậy. Nó và ông thầy đó đều là quỹ dữ cả, mà ông kia đỡ hơn một chút. Damn….it (Quỷ tha ma bắt)!” (lúc này cái cụm từ đó tự dưng hiện ra trong đầu tôi, dẫu tôi biết nó không tốt lành gì, nhưng lúc đó đầu óc tôi phừng phừng như lửa.)

Trên đường về, bé My líu lo nói đủ chuyện trên trời dưới đất, còn tôi thì tức muốn xịt khói… cái con bé…không biết điều… Tôi phóng như bay trên đường vì tức tối, chắc cũng phải trên 50 phân khối.

Sau khi về đến nhà rồi, tôi nén cơn điên tươi cười chào ba mẹ rồi đi lên phòng. Vừa đóng sập cửa phòng lại. Tôi quăng cặp qua một bên, nhào lên giường cầm chiếc gối đập đầu liên hồi vào đó và gào lên: ” Trời ơi!!! Ăn gì mà ngu dữ dạ. Tự dưng lại đưa nó cái vé. Ngu quá… ngu quá… trời ơi là trời”…Vừa lúc đó chuông điện thoại reo, tôi bắt máy: ” Thầy…”

“ Tui nè, “thầy yêu quý” của em đây. Mai tui về rồi. Có đem quà cho em đó. Nghe nói là em đạt điểm tối đa trong kì kiểm tra này phải không? Chúc mừng! Phải vậy chứ.”- Thầy Lâm đó, lúc nào cũng hiện ra như tiên vậy. Tôi để ý mỗi lần tôi có chuyện gì buồn là cũng có mặt ổng cả.
“ Mai thầy về rồi hả. Mừng quá. Thầy về dạy là tốt rồi, quà cáp gì, bữa đó em giỡn thôi mà.” – tôi trả lời trong khi ngón tay vẫn đang nhàu nát áo gối vì tức. “Em đừng có giả bộ, đi mà không đem quà về cho em thế nào cũng nghe em càm ràm suốt cả buổi. Tui dạy em suốt bốn năm bộ tui hổng biết hả? Mà nói mừng gì mà nghe giọng yếu xìu vậy? Bộ sợ tui về tranh dạy với Sinh của em hả?” - Thầy Lâm lại làu bàu trong điện thoại. Tôi đang buồn thúi ruột, tâm trí đâu nữa mà quà với cáp, giờ tôi chỉ muốn đi ngủ thôi, ngủ để quên buồn. Tôi bảo: “ Ừ! Mai em gặp thầy trong trường. Giờ em mệt lắm, muốn đi ngủ thôi. Mai, thầy nha.”. Tôi nghe thầy Lâm chép miệng: “ Rồi, lại bị gì nữa rồi. Xuống tinh thần thấy rõ luôn. Thôi mai gặp. Giờ đi ngủ cho ngon đi. Bye”, rồi thầy cúp máy. Tôi ôm gối tiếp tục màn “đập phá” cho hả giận, đập phá chán lại lăn ra giường ngủ bỏ cả bữa cơm tối.

Ngày thứ năm, tôi vừa đặt chân lên bậc cửa lớp thì đã nghe tiếng bé My nũng nịu: “Thầy ơi.Thầy rảnh hông? Thầy đi coi phim với Bé My nha. Vì bé My không rủ được ai cả.”. Rồi tiếng Sinh đáp trả hơi ngập ngừng: “Sao ác vậy? Bé My dễ thương vậy mà không ai đi… cho thầy năm phút để suy nghĩ nha.”. Tôi ráng đứng chờ đợi nghe câu trả lời của Sinh rồi mới vào lớp, cứ trả lời là “thầy bận” cho tôi đi, đừng trả lời câu nào khác.

“Ừ, cuối tuần này thầy cũng không bận. Thầy sẽ đi với bé My.”, con bé My reo lên như bắt được vàng: “Hoan hô, cám ơn thầy.” Một câu trả lời khuyến mãi thêm nụ cười đẹp như mơ đã làm tôi choáng váng. Lại thêm một “cú sốc kinh dị” nữa. Con bé đáng ghét, nó thiệt là mưu ma chước quỷ, nó dám “phỗng tay trên” của tôi… nó sẽ biết tay tôi… tôi ghét nó… tôi căm thù nó…tôi… Cái “ông già” ấy cũng dở hơi nữa, nghĩ thế nào mà lại nhận lời nó thế? Còn tôi đây bỏ cho ai? Tôi ghét cả hai người…
Tôi không định vào học ngày hôm nay đâu, nhìn hai người đó mắc công lên tăng xông điên bất tử lắm. Đi về cho yên chuyện. Nghĩ vậy tôi liền quay lưng đi xuống cầu thang, đang đi lững thững thì thầy Lâm từ đâu ra vỗ vào vai tôi cái bộp, thầy nhe răng: “Chào học trò cưng, em tính trốn học hả?”, tôi dòm thầy cố nén bực dọc tươi cười: “ Trốn rồi mất quà sao. Em đi mua nước thôi mà.”. Nghe tới vụ quà cáp thầy Lâm chau mày: “Học trò thảo ghê nhỉ. Thầy đi về hổng hỏi han gì mà đòi quà rồi. Mà thôi, con nít, không chấp. Nè”.

Thầy lục cặp đưa cho tôi một cái vòng mộc gỗ, một cái đĩa CD của Trademark. Thánh thần ơi! ái CD này tôi lùng tìm khắp thành phố mà không thấy mà nay có rồi, sung sướng quá. Tôi ôm siết cái CD trong tay lảm nhảm: “Oh my god, my god. Đồ hiếm, đồ hiếm. Cám ơn thầy, thầy number one.”, thầy cười ha hả xoa đầu tôi: “Được, number one thì được. À! Còn có hai cái vé đi hội chợ nè. Cho em luôn, rủ ai thì rủ.”

Vừa nghe tới hai cái vé làm tôi lại liên tưởng cảnh khi nãy, nồng độ máu điên của tôi lại chạy ngược lên. Ngay lập tức tôi cầm đĩa CD lẫn cái vòng, mấy cái vé đưa lại cho thầy Lâm, cau có: “Em trả thầy hết nè. Giờ em đi về đây. Trốn học hôm nay luôn. Điên rồi, quê rồi.”. Cái thái độ kì quặc của tôi làm thầy Lâm không hiểu mô tê gì hết, thầy khệ nệ xách đống quà chạy theo tôi: “Ê, ê. Gì kì vậy? Em bị hâm hả? Tui quýnh chết bây giờ. Réo mua quà cho đã giờ không lấy là sao?”, sẵng cơn điên đang cuồn cuộn tôi quay lại trút giận lên thầy luôn, tôi quay lại gắt: “Ừ đấy, em hâm, em điên. Em ghét cái ông đó, em ghét con bé đó, em ghét thầy luôn. Em về…Vĩnh biệt…”.

Thầy Lâm đuổi theo nắm dây cặp tôi kéo lại: “Ê , vừa phải thôi nha. Tui làm gì mà ghét tui? Em đang giận ai mà điên dữ vậy? Cái ông thầy Sinh đó hả? Ngồi xuống kể tui nghe.”. Nói xong, thầy cầm dây cặp kéo tôi ngồi xuống chân cầu thang. Sẵn đang có người cần chia sẻ, tôi phun ra một tràng cho hạ hỏa. Sau khi nghe xong câu chuyện thầy Lâm nhìn tôi mỉm cười vỗ vai an ủi: “Thua keo này bày keo khác. Đừng nản chí… nhưng có điều…”, tôi nhìn thầy lạ lẫm: “Nhưng sao hả thầy?”.Thầy Lâm cau mặt lại đưa hai tay véo hai má tôi lèm bèm: “Cái tội ngốc là một nè. Cái tội vô duyên, dám trút giận lên tui là hai nè, và điên khùng là ba. Chừa chưa?”, vì đau mà tôi la oai oái: “Ối, đau quá!!! Tha cho em. Em chừa rồi, em chừa rồi.”.

Khi thầy Lâm bỏ tay ra, tôi ngồi đưa tay xoa xoa hai má đầy những vết đỏ phụng phịu: “Thầy ác còn hơn Sinh nữa, nhéo đau quá. Ui da! Em ngốc chỗ nào?”. Thầy Lâm theo thói quen đưa tay miết cằm: “Lại còn không nữa hả? Tự dưng đem cho con bé My đó cái vé làm gì?”, tôi đưa tay lên gãi đầu: “Em đâu có ngờ con nhỏ đó đúng túyp “tự nhiên như người Hà Nội” đâu?”. Vừa lúc đó chuông reng lên, thầy kéo tôi đẩy về phía cầu thang bảo: “Thôi tới giờ học rồi, đi học đi.Chuồn là biết tay tui.”

Nhác thấy mặt tôi, con bé My đã lăng xăng: “Chị ơi, em mời thầy đi. Thầy đồng ý rồi đấy chị ạ.”, tôi nhìn nó mỉm cười à lên một câu ra chiều ngạc nhiên lắm. Con quỷ… ta bẻ cổ mi…lại còn khoe nữa hả? Mới dằn được cơn tức xong, giờ nó lại “quạt” cho bùng lên. Nghe nó líu lo mà lòng tôi nghẹn ngào.Mình quả là điên, vừa điên vừa ngốc! Nó thì vui rồi chủ nhật được đi xem phim với Sinh còn mình lại nằm nhà…chán ngắt.

Sinh cũng “không biết” nỗi lòng của tôi, anh vui vẻ đến bên tôi mỉm cười: “ Chủ nhật đi xem phim sướng ha.” Tôi cười nhạt thếch đáp lại anh: “Vâng! Nhưng sướng đâu bằng ai kia, đi hai mình mới vui. Thế mà dám bảo cô An không rảnh cuối tuần cơ đấy.”. Nghe tôi nói móc nói mỉa thế, anh cau mặt lườm tôi: “Lại ăn nói kiểu đó nữa. Muốn tôi cho một kí vào đầu không hả? Ai với ai?”.

Tôi nhìn anh cong môi lên, nói khoáy thêm tiếng nữa: “Em nói ai đó chứ có nói thầy đâu. Ngộ à!”, nói xong tôi cắp cặp quay lưng đi xuống bàn bét ngồi học. Sinh phùng mang khoanh tay thở dài, còn con bé My hết nhìn tôi rồi lại nhìn anh chả hiểu gì cả.

Suốt buổi học nỗi buồn chán cứ lơ mơ trong tôi. Hễ nhìn Sinh tôi lại thấy nghèn nghẹn nơi cuống họng. Sao mà chán ghê ta! Có lẽ là ngày chủ nhật tôi nên ngủ suốt cả ngày. Vì biết đâu trong mơ tôi sẽ mơ thấy anh và tôi đi xem phim thì sao, như thế còn được hơn nhìn thấy con bé ấy cứ lởn vởn bên anh….

Khi nghe tiếng chuông reng, tôi là người vọt ra trước nhất. Đi về cho lẹ để ra quán ngồi nhâm nhi để “quên” buồn. Khi tôi đang để xe tôi thấy thầy Lâm và anh đứng nói chuyện ở hành lang phòng giáo vụ ra chiều vui vẻ lắm, cái nụ cười quyến rũ đó giờ tôi thấy ghét kinh khủng. Với ai cũng cười được. Tôi thất thểu dẫn xe ra khỏi chỗ giữ, cúi mặt xuống đất lắc đầu chán nản rồi lẩm nhẩm: “ Cuối tuần này mình làm gì đây, lại đi ra quán cà phê và ngồi ngắm sao hả?Hay vặn máy lạnh trong phòng và cuốn mền nằm ngủ?” Tên giữ xe thấy thái độ tôi như thế cũng mắc cười, hắn chọc: “ Sao vậy, thất tình hả cưng? Cuối tuần không ai đi chơi với cưng hả?Anh đi cho nè.”. Á à! Dám chọc bà à, bà đang cơn điên đây. Mày tới số rồi. Nghĩ thế tôi buông thỏng hắn một câu: “Dạ, cám ơn lòng tốt của anh. Anh lo thu tiền giữ xe đi, đừng ở đó rảnh rỗi lo cho em, bảo vệ la anh bây giờ. Em đang vội, anh vui lòng thu tiền giữ xe nhanh lên chút được không?”. Gã giữ xe cứng họng nhìn tôi, tức tối lắm nhưng tất nhiên hắn không thể phản bác gì. Tôi đã quá lịch sự.

Gần ra tới cổng trường thì tôi nghe tiếng thầy Lâm gọi ý ới sau lưng: “ H, H. Chờ chút!”. Thầy chạy đến gần tôi đứng thở dốc: “ Thoắt cái là thấy ra tới đây rồi. Cái vé hội chợ nãy quên lấy nè.Một vé đi được hai người, em dẫn bạn đi cho vui, tui cũng rủ bạn đi nữa.Đi quậy chơi đi, thứ bảy cũng không bận gì.Bật mí nghen, bạn tui đẹp trai lắm.”

Cái này làm tôi hơi quê à nha, ổng cứ làm như tôi thấy người đẹp trai nào cũng nhảy vô vậy đó. Mê đẹp trai thì cũng phải có mức độ chứ. Mà thôi kệ! Thứ bảy học xong, rảnh rỗi đi chơi cho đỡ buồn. Về nhà buồn chán cũng vậy. Tôi gật đầu nhưng lại nói dỗi: “ Được, em đi. Mà em đi tại em chán thôi, chứ ông bạn đẹp trai của thầy em không quan tâm. Em đâu có bạ người nào đẹp trai mà em cũng mê đâu.”
Thầy Lâm gật đầu cười với tôi: “ Rồi, rồi. Biết rồi, xin lỗi. Nói tóm lại là có đi phải không? Đúng 7 giờ chờ tui ngay ở cổng hội chợ đó. Nhớ nghen… Nhắc lại lần nữa là đúng 7 giờ đó…”, tôi cũng ừ hử chào thầy rồi leo lên xe về….

Khi về nhà, thấy mặt tôi mẹ hoan hỉ: “Con cưng, chủ nhật đi lên ông Ngoại dự đám giỗ. Cậu Phú con về.”. Tôi đám ỉu xìu “ Dạ.”, rồi thưa mẹ đi lên phòng, mẹ nhìn theo tôi ngơ ngác: “Con nhóc này lạ thiệt, bình thường nó nghe cậu Phú về là nhảy nhõm lên “quà con đâu”, mà nay tỉnh bơ vậy. Mà mấy ngày nay thấy nó cư lơ mơ vậy, giống như người chết rồi vậy á.”

Ba tôi mỉm cười nói với mẹ: “ Kệ nó đi em, đi học về mệt mà. Ngày mai nó lại tưng bừng cho coi.”

Trời! Ba mẹ nào có biết tôi “ I’m in sorrow of love (tôi đang thất tình)” đâu, có còn tâm trạng nào mà đú đởn như mọi khi, mà nghe đến cậu Phú lại nhớ đến cái ông Sinh đó. Người đâu mà giống nhau thế? Tôi bật máy lên check mail thì cậu Phú tôi đang online liền boom vào nói chuyện với tôi: “Con à, cậu sắp về. Mai là lên máy bay. Chủ nhật cậu gặp con nhé. Có quà cho con nè. Cậu đang làm việc, sẵn online hỏi thăm con chút. :> ” Tôi bật cười, lần nào về mà cậu chẳng có quà cho tôi, chỉ có tôi là chưa có quà cho cậu thôi, nhưng tôi sẽ cố gắng khi nào rãnh rỗi thì thiết kế một cái lịch tặng cậu mới được.

Tôi được ba trang bị cho máy vi tính từ rất sớm nên chuyện vọc phần mềm với tôi là một thú tiêu khiển khá ư là hay. Nhờ nó mà tôi đi trước lũ bạn ở trường ở khoản tin học và lâu lâu lại làm rộ lên chuyện buôn bán ảnh do tôi thiết kế theo đơn đặt hàng của chúng nó, vui lắm kia.

Tôi định sau khi tốt nghiệp lớp 12 này sẽ đi theo ngành đồ họa và tiếng Anh, tôi thấy ngành đó rất hợp với tôi.

Tôi đánh trả lời lại cậu: “ Dạ, con cám ơn cậu nhiều. Cậu ơi, mấy tháng nay ở trường con học anh văn có ông thầy giống cậu lắm, khoảng 85 %. Có khi nào ổng là anh em họ với cậu không? ;;)”.

“ Giống 85% hả con :-O ? Ừ nhiều khi anh em rơi rớt đâu không biết Mà đẹp trai giống cậu hả? Chắc không bằng đâu nhỉ, cậu đẹp trai hơn. Con vô coi kĩ lại đi ) .Giỡn thôi. Con chưa ngủ hả?”. Tôi ôm bàn phím cười nắc nẻ. Cậu Phú tôi là người rất đẹp trai và dễ thương… nhưng dễ thương thứ mấy trong nhà thì không biết, vì nhà tôi có nhiều cậu dễ thương lắm. Mặc dù cậu chỉ là cậu họ, nhưng tình thương của cậu đối với tôi thì không thua gì mấy người cậu ruột cả. Tôi muốn gì cậu cũng gửi cho, nhà tôi gặp khó khăn gì cậu cũng giúp đỡ.

Khi tôi còn nhỏ, tôi hay ước nếu có người yêu thì tôi cũng mơ ước có một người giống như cậu. Đúng là cầu được ước thấy, gặp thì gặp rồi đó mà đâu có dễ thương bằng. Thậm chí là còn đáng ghét, rất đáng ghét.

“ Dạ con sắp đi ngủ đây. Cậu làm việc vui nhé. Bữa nào được con sẽ gửi hình ổng cho cậu coi. Không giống không ăn tiền B-) Oáp!!! Giờ con buồn ngủ quá (:| . Con off đây. Hẹp gặp cậu chủ nhật.BB, G9”-Tôi mỉm cười đánh lại. Những con chữ của cậu lại lần lượt hiện ra: “Ngáp gì mà to thế. Nhớ đưa tay che miệng lại kẻo ruồi bay vô ) . Ừ, bye con, sao lũ trẻ bay giờ phát minh ra ngôn ngữ chat lạ quá vậy, bb là bye bye, rồi G9 là good night. Tiện nhỉ.”….

Tôi vừa đưa tay tắt máy thì điện thoại reng, tôi cầm máy a lô thì tiếng con Trâm vang lên: “Tao nè. Sao rồi, chủ nhật đi coi phim với ảnh phải không? Sướng quá ta.”. Tôi gằn giọng với nó: “ Rất tiếc đã làm mày thất vọng, nhưng chủ nhật tao sẽ đi lên ông Ngoại dự đám giỗ. Còn tối đến thì nằm nhà hoặc qua mày chơi. Còn ảnh hả, quên đi.”

“ Huh??? Dzậy là sao? Mày có vé rồi sao lại nằm nhà?”- Trâm ngạc nhiên hỏi lại. Tôi đoán là cái mặt nó lúc này không khác với cái muỗng là mấy, vì nó ưa nghệch mặt ra mỗi khi ngạc nhiên.

Tôi bèn kể từ đầu tới đuôi cho nó nghe chuyện mấy nay tôi chưa có dịp kể vì không qua lớp nó chơi. Tuy Trâm là bạn thân của tôi nhưng lại không chung lớp, kể ra thì Trâm và tôi cũng có duyên kì ngộ rất lạ, tôi biết nó là bạn của bạn cùng bàn với tôi đầu năm lớp 11, nhưng tôi quen nó trong một dịp ca nhạc của trường, nói chuyện hạp quá nên “kết dính” nhau từ đấy. (Tính cho đến nay thì Trâm và tôi đã chơi được bảy năm rồi, và chuyện của tôi và Sinh ngày đó thì nó và thầy Lâm là hai người “rắp tâm vun vén” )

Vừa nghe tôi kể hết, nó hét trong điện thoại làm thôi muốn thủng màng nhĩ: “ Trời ơi !!!! Ngốc tử! Mày có điên không vậy?”. Tôi lấm lét lí nhí: “ Hic… tại con nhỏ kia không biết điều, đâu phải tại tao. Tao bị thầy Lâm nhéo, giờ tới mày chửi nữa hả? Thôi bỏ qua đi, thầy Lâm rủ thứ bảy này đi chơi. Mày đi nha, vì tao có vé đi cho hai người, thầy Lâm cũng rủ bạn. Nghe nói bạn ổng đẹp trai lắm.”, tiếng Trâm cười khúc khích: “Được, duyệt. Tao cũng muốn gặp thầy Lâm cho biết, nghe mày kể ổng vui lắm. Ok, bảy giờ qua chở tao hen.”….

Y hẹn, đúng bảy giờ tôi và Trâm đã có mặt nơi cổng hội chợ. Thầy Lâm thấy chúng tôi đã đưa tay vẫy: “ Đằng này nè.”, tôi và Trâm vui vẻ đi tới: “ Thầy tới hồi nào vậy? Thầy chờ tụi em lâu không? Sẵn đây, thầy ơi, đây là bạn thân của em nè. Trâm, mày cũng biết thầy Lâm rồi chứ hả?”. Trâm lập tức gật đầu chào thầy và nói: “ Dạ, chào thầy. Em nghe H nói về thầy nhiều rồi giờ mới gặp.”

Thầy Lâm liền lên giọng rồi giả vờ lườm tôi rồi nhìn Trâm hỏi: “Nó nói nhiều về tui hả? Thiệt hôn?Chắc toàn nói xấu không chứ gì?”. Trâm cười gãi đầu, nó cũng đùa: “ Dạ, không hẳn. Nói xấu thì ít mà nói tốt thì nhiều.”. Thầy lập tức quay ngoắt qua tôi đưa tay nhéo đùa tai tôi: “ Dám nói xấu tui. Em nói gì hả?Có lòng tốt dẫn em đi hội chợ phí quá đi”. Tôi giả vờ xụ mặt: “Đau quá. Sao thầy toàn khoái nhéo tai em thế? Em có còn cấp 2 nữa đâu.”, rồi tôi ngó nghiêng hỏi thầy: “ Thầy nói hôm nay dẫn bạn đi mà, em có thấy ai đâu?”. Thầy Lâm nhìn chúng tôi cười bí hiểm: “ À, “hắn” đi gửi xe. Chắc là đông quá nên ra trễ đấy.Chờ chút.”. Tôi và Trâm nhìn nhau rồi lại nhìn thầy khó hiểu, cái nụ cười của thầy Lâm làm tôi nổi hứng tò mò, thiệt là nôn không biết người này là ai đây?Thầy Lâm bảo chúng tôi đợi chút rồi lại trở vào chỗ để xe để kêu người ấy.

Khoảng mươi mười lăm phút sau thì thầy Lâm trở ra thầy kéo tay tôi và Trâm: “ Ra tui giới thiệu bạn tui nè.”. Chúng tôi lót tót theo chân thầy, vừa đi tôi vừa tôi vừa đùa cợt Trâm: “ Nghe quảng cáo dữ lắm giờ mới gặp à nhe.”. Vì lo quay qua quay lại tôi đụng vào người ấy cái cốp, “ Ouhh!!”-tôi đưa tay ôm mũi và nhìn lên. Ô!! Sao Sinh lại có mặt ở đây?Tôi ngạc nhiên hết xiết. Anh nhìn tôi hỏi: ” Có sao không? Đi mà để mắt mũi ở đâu vậy?Đưa tôi coi.”. Anh cúi xuống săm soi vào khuôn mặt tôi, hôm nay anh không đeo mắt kiếng (hay là đeo kiếng sát tròng?), đôi mắt đẹp mất hồn! Tim tôi lại nhảy lambada.
Tôi chợt đỏ ửng mặt đẩy anh ra và kéo tay Trâm đi trong khi nó đang luýnh quýnh chào anh: ” U..ơ..chào thầy ạ, em Trâm là bạn thân của H.Mày kéo tao đi đâu vậy?” – Tôi lôi Trâm đi cũng khoảng mười thước và không hề quay đầu lại, tôi nghe tiếng thầy Lâm cười khúc khích phía sau: ” Này, đi nhanh thế, chờ tụi tui với.”. Bị tôi lôi đi xềnh xệch như vậy Trâm cũng buồn cười: ” Mày sao vậy? Có Sinh đó, mày thích Sinh cơ mà. Đi chậm lại đi”. Thích thì có thích thật đấy nhưng sao thấy ngại quá chẳng biết nói gì, nên tôi cứ lôi Trâm lầm lũi đi. Cứ thế nguyên chặng đường đầu kẻ đi trước người đi sau trông buồn cười đến ngất ngư. Cả một hội chợ rộng lớn, tôi ghé chỗ này đến chỗ kia liên tục báo hại làm Sinh và Lâm theo đứt hơi.
Sau một lúc đi vòng quanh hội chợ mệt lữ. Vì thấm mệt và nổi giận với tính hay cả thẹn của tôi thầy Lâm nổi quạu: ” Ê, em định bắt tụi tui tháp tùng theo em đi hết đêm luôn chắc. Đi chỗ nào đi một chỗ thôi, quẹo tùm lum.” Tôi cũng quay lại càu nhàu: ” Em cũng đâu có muốn đâu, tại đi ở đây có gì hay lắm đâu. Toàn là gì đâu không hà.” -Sinh thì có vẻ là người dễ chịu nhất đám vì tôi không nghe anh phàn nàn gì cả. Còn Trâm thì suốt buổi tôi nghe nó hết láu táu với thầy Lâm và quay qua cười tôi, giá mà tôi có tâm trạng thoải mái bằng nửa nó thôi thì hay. Chung quy buổi đi chơi hội chợ này không hấp dẫn lắm chỉ vì “ông già” đó làm tôi mắc cỡ. Sau khi đi lung tung chán chê mà chả có gì, Lâm gợi ý: ” Thôi, đi hoài mà chả có gì. Chúng ta đi vào café Book uống đi. Ở đó có nhiều sách hay lắm đó.”-Một ý hay nhỉ, chúng tôi đều giơ tay đồng tình. Thế là một đường thẳng tắp, chúng tôi ra café Book đường Nguyễn Huệ.
Wow! Một quán café rất dễ thương ấm cúng với máy lạnh phả mát rượi và tiếng nhạc êm dịu, mấy ly café bốc khói nghi ngút ở bàn bên cạnh và một đống sách ngoại văn lẫn nội văn trên kệ. Nội nhìn thôi cũng chóng mặt rồi. Vừa ngồi xuống thì Lâm đã “rủ” bạn tôi ra quầy chọn café đi bỏ tôi và Sinh ngồi lại bàn (cái cớ rất hay nhỉ). Anh chống cằm nhìn tôi mỉm cười: ” Hôm nay ít nói nhỉ?Hiền thế? Chưa bao giờ thấy em dễ thương như hôm nay.”, tôi cằm ly trà uống liếc chỗ khác thẹn đỏ mặt buông thõng một câu trêu tức anh cho đỡ căng thẳng: ” Em dễ thương lâu rồi. Chỉ có thầy là hôm nay bất ngờ thôi, hiền quá, lại tỏ ra rất ga lăng nữa. Thầy hôm nay bị ai nhập rồi à? Lại tán tỉnh em, thầy lộ liễu thật.”. Anh vẫn mỉm cười, ung dung đưa ly trà lên miệng nhấp: ” Vớ vẩn, tôi khen em dễ thương chỉ vì hôm nay em không nhảy đong đỏng lên như mọi bữa. Chứ tán tỉnh em hả, đợi đi, khi nào lớn lên một chút hẳng hay. Tôi không thích tán tỉnh con nít.”

Tôi giận điên người, dám xỏ xiên tôi thế à, đợi đấy tôi sẽ cho biết tay. Vừa lúc đó thầy Lâm và Trâm đã trở lại, hai người trên tay cả đống sách, thầy Lâm bảo: ” Nãy giờ nói chuyện gì vui vậy? Coi sách nè, toàn cuốn hay thôi.”. Vừa nói thầy vừa thảy lên bàn một cộc sách cho tôi, Trâm nhìn tôi nói: ” Có gì không hiểu mày chỉ tao nha. Sách ngoại văn nè, tao đọc thử cho biết.Mày giỏi tiếng anh nên tao yên tâm. Với lại có mấy thầy ở đây nữa.”, tôi nhe răng cười với nó một cách tự mãn. Lúc đó anh bồi bưng ra hai ly café và hai ly nước cam.

Sinh sau khi lấy một cuốn sách lật ra để trên bàn gác tay đọc, rồi lấy tay giở phiên cà phê ra quậy đường. Anh nhướn mày khẽ nhìn tôi tinh quái chép miệng: ” Giỏi mà bị một bài chép phạt, quên dấu chấm cuối câu và một điểm F. Ai vậy ta?”. Tôi tức nghẹn họng….và cũng hơi quê với con Trâm mặc dù nó đã biết hết những chuyện này, còn Lâm thì cố nhịn cười đưa tay khuấy cốc cà phê nghi ngút khói.
Lúc này đầu óc đâu mà đọc sách, nhìn cái mặt thản nhiên của Sinh tôi tức hộc máu. Hôm nay tôi yếu ớt tới nỗi không đáp trả lại được một câu. Tôi đóng sầm cuốn sách trước mặt lại để qua một bên với tay lấy cuốn khác. Ô! “Cuốn lồng đèn đỏ treo cao” đây mà, tôi đã xem phim thấy nó rất hay, nghe mẹ nói khi một tác phẩm được dựng thành phim thì chắc chắn cuốn truyện đọc sẽ còn hay hơn. Tôi cầm cuốn sách lên hoan hỉ: ” Trâm này, cái này tao coi phim rồi. Nhưng chưa coi sách bao giờ. Chắc chắn nó sẽ hay lắm.”, rồi tôi lật đật mở cuốn sách ra. Nghe tôi nói vừa lúc đó Sinh và Lâm ngẩng lên cùng một lượt, Sinh đưa tay giật phăng cuốn sách tôi đang đọc và đứng lên cất vào giá cao. Trâm cũng tròn mắt trước hành động này.
Tôi miệng chữ Ô, mắt chữ O ré lên: ” Thầy làm gì vậy? Đến sách mà cũng không cho em đọc là sao? Thầy quỷ dữ…độc tài…”. Lâm thở phào ngồi xuống, Sinh với tay lấy một cuốn sách khác đưa cho tôi bảo: “Cái đó không phải cho con nít. Em nên đọc cái này.”, tôi cầm tựa đọc và nhăn mặt: ” Hoàng tử bé.Cái này em đọc hết rồi.Đưa cho em cuốn kia. Không thích đâu.”. Mặc nhiên cho tôi càu nhàu, anh thản nhiên ngồi xuống khuấy cà phê và xem sách tiếp. Tôi ngồi đó mặc chù ụ một đống, đưa tay lật hết trang này đến trang kia của quyển sách một cách thô bạo: ” Xoạch, xoạch.”, cứ hai ba lần như vậy Sinh chịu hết nổi, nổi quạu: ” Em có thôi đi không? Tôi làm như vậy là để bảo vệ tâm hồn đen tối của em không bị vấy bẩn đấy.”- Hả? Tôi và Trâm tròn mắt nhìn anh còn Lâm thì ôm bụng cười như điên: ” Ha ha ha….”, Trâm ngơ ngác nhìn anh hỏi: ” Sao thầy lại nói vậy, tâm hồn đen tối là vấy bẩn mất rồi còn đâu mà bảo vệ ạ?”. Sinh gãi đầu: ” Cái này, Trâm không hiểu đâu. Tôi nói thế là vì…”, anh lúng ta lúng túng không thể nào giải thích cho Trâm về cái sự ví von của anh về cái “tâm hồn đen tối” của tôi là như thế nào.

Chỉ có Lâm là ngồi vừa đập bàn vừa cười. Cười đã đời thầy ngẩng lên thì thào nhỏ nhỏ vào tai Trâm, tức thì nó cũng phá lên cười chỉ có tôi là vẫn chưa hiểu gì. Tôi gặng hỏi mãi mà nó không nói chỉ trả lời: ” Muốn gì thì hỏi thầy Sinh ấy. Tao không nói đâu.”( Sau này Sinh bảo lại cho tôi biết sở dĩ anh nói thế là vì ở cái tuổi ăn chưa no lo chưa tới mà biết yêu , biết ghen như tôi thì cũng đã đen tối đi phần nào rồi chẳng còn ngây thơ nữa). Rồi mọi người lại chúi mũi nói chuyện, xem sách uống café, lâu lâu Trâm không hiểu quay qua hỏi tôi, tôi lại “bán cái” qua bên kia cũng không quên càu nhàu chuyện “Lồng đèn đỏ treo cao”…

Sinh tức mình đứng lên lấy cuốn sách lật mấy trang rồi đưa qua cho tôi bảo: ” Đọc đi, tôi mệt lắm rồi đó.”. Thầy Lâm vội đưa tay định giật lại cuốn sách thì bị Sinh ngăn lại: “Cứ để cho nó đọc cho vừa lòng đi.”. Tôi cầm lấy cuốn sách đọc lướt qua vài dòng, tôi lập tức xám mặt đóng sách lại thảy qua chỗ anh trở lại, rồi từ chuyển qua ngượng chín mặt, còn anh thì hầm hầm: ” Vừa lòng chưa? Cất được rồi chứ?”. Tôi gật gật đầu không chút phản đối lại còn ngoan ngoãn ngồi đọc cuốn “Hoàng tử bé ” và cố quên đi những gì tôi đã đọc khi nãy…chốc chốc Sinh lại ném tia mắt qua tôi rồi tủm tỉm cười hỏi: ” Em đã đọc thấy gì trong “Lồng đèn đỏ treo cao” thế?”. Tôi nuốt nước bọt đỏ mặt tía tai giơ cuốn Hoàng tử bé cao hơn để hòng che đi khuôn mặt mình. Xấu hổ muốn độn thổ luôn. Con Trâm cũng ghé tai tôi hỏi: ” Mày đọc gì trong cuốn hồi nãy mà giờ ngoan dữ vậy?Chuyện ma hả?- Tôi lắc đầu quầy quậy, ấp úng: ” Còn hơn.. ma nữa…đó là tiểu thuyết…x…toàn tập.” Trâm giật mình ” Hả??? Ghê quá.”

Đang xem sách và bàn tán say mê với Sinh và Lâm thì Trâm hích tay tôi: “ Nhìn kìa, đối diện xéo tay trái với bàn mình…”. Vừa nghe nó nói tôi lập tức nhin theo. Wow!! Hai anh chàng Tây cực kì dễ thương và rất xì-tai (style) đang trò chuyện với nhau. Bọn họ, một người tóc vàng xoăn dài và tóc nâu đinh ăn mặc thể thao cực với quần lửng, chân mang giày thể thao, áo thun tay cộc bó sát phô ra một thân thể rất khỏe mạnh, cường tráng. Tôi quay lại nhìn Trâm và cười, nó cũng cười nháy mắt: “ Style quá hen. Ấn tượng thiệt.Tao thích “anh tóc nâu” trông Sport dễ sợ.”. Tôi cũng gật gù, xoắn đuôi tóc: “Ừ, sport ghê. Tao thích “anh tóc vàng” hơn, vừa mạnh mẽ vừa lãng mạn, cute!”

Thế là “hai anh chàng Tây” này đã trở thành đề tài bàn tán sôi nổi của tôi và Trâm, chúng tôi bàn tán tự nhiên đến mức quên phắt cả Sinh và Lâm đang ngồi ở đây. Sinh và Lâm ngẩn người ra hết nhìn chúng tôi rồi lại nhìn bàn đằng kia. Dĩ nhiên Sinh là người lên tiếng càu nhàu trước tiên, anh xua tay: “Đằng đó thì có gì hay đâu.Lo đọc hết sách đi.”, xong anh bắt ghế ngã người qua hướng tôi đang nhìn cố tình che không cho tôi nhìn nữa. Nhưng tôi cũng cố rướn người lên nhìn cho bằng được, tôi ngã hướng nào Sinh che theo hướng đó.


Do không nhìn được một tí gì, tôi cáu lên với anh: “ Em đề nghị thầy xê ra cho em xem..”, Sinh cũng quạt lại: “Tui đề nghị em đàng hoàng lại coi. Bộ em chưa thấy con trai Tây bao giờ sao?Tụi nó cũng là người như tôi với em. Chứ có gì mà coi.Con nít con nôi mới tí tuổi đầu…”.Tôi cũng chẳng vừa: “ Kệ em. Em yêu thích cái đẹp thì em nhìn.Luật pháp không cấm.Nào thầy có thể tránh ra không?Đừng cản tầm nhìn của em.”

Lâm thì nhìn chúng tôi cố nín cười bồi một câu: “ Còn tui. Tui đề nghị hai người im lặng, ồn ào quá. Cứ như vợ chồng già cãi nhau vậy.”. Nghe vậy Lâm nói vậy, Trâm cười lăn ra bàn. Còn tôi và Sinh thì đỏ mặt cùng một lượt. Cái ông thầy Lâm này, chọc ghẹo gì kì. Chúng tôi làm bộ đánh trống lãng lật sách ra coi tiếp, thấy thái độ lúng túng của chúng tôi. Trâm và Lâm cùng phá lên cười ngặt nghẽo.

Tôi giờ sách lên che mặt quay qua Trâm sừng cồ với nó: “ Tao không thấy có gì vui ở đây cả.”. Trâm tủm tỉm cười, thản nhiên lật một trang sách khác: “ Sao lại không? Vui quá đi chứ. Mày muốn nổi sùng thì kiện thầy Lâm kìa. Tao vô tội mà.”. Tôi nguýt nó một cái dài rồi bỏ sách xuống nhìn qua thầy Lâm nhếch mép lên cười đến tận mang tai rồi làm mặt dỗi. Lâm nhìn tôi đưa tay lên sửa cổ áo coi như không có gì xảy ra, Sinh thì đưa tay e hèm mấy tiếng vươn vai: “ Chà thoải mái quá. Lâu lắm mới thoải mái như vậy.”. Rồi anh đưa tay nhìn đồng hồ: “Mới đó mười giờ rồi. Về thôi nào.”….Sau khi tính tiền chúng tôi kéo nhau về. Sinh và Lâm hộ tống tôi và Trâm về đến tận nhà rất chu đáo….

Buổi đi chơi đó là kỉ niệm rất đẹp mà tôi không bao giờ quên, nhưng kỉ niệm đẹp quá thì lúc nhớ lại cảm thấy buồn buồn vì cái thời trẻ dại đó sao mà vui quá, vô tư quá.

………………

Rồi cái vèo lại đến thứ tư, con bé My gặp tôi với vẻ mặt vô cùng hí hửng. Nó lôi tôi lại tường thuật lại cái vụ đi xem phim với Sinh hôm chủ nhật, tôi nghe nó nói mà giống như bị hàng ngàn mũi kim đâm vào người, khó chịu vô cùng. Nó kể với một giọng rất là hào hứng: “ Chùi ui! Thầy đó đi xem phim với em hôm chủ nhật nha. Thầy ga lăng ve luôn nè.Mua cho em bắp rang, cầm vé dùm em, kéo ghế xuống cho em ngồi. Chi tiết phim có gì em không hiểu, thầy giải thích cho em luôn.Thầy hổng cho em coi phim kinh dị, tình cảm vì thầy bảo em còn nhỏ coi mấy phim đó hư người nên tụi em đi coi phim viễn tưởng thần thoại .Ôi!!! Thầy dễ thương quá đi, em thích thầy mất rồi chị ơi.”

Tôi nghe nó nói mà cục tức bắt đầu trào lên cổ họng. Ấy là cái vé cuả tôi. Nhờ cái vé của tôi nó mới sung sướng thế. Tôi quay qua nó hơi trợn mắt, nhướn lông mày nhếch mép cười nửa môi trên làm ra vẻ khâm phục: “ Sướng rồi gì nữa. Định đền ơn đây cái gì?”. Con bé đập tay lên trán: ” Ừ ha! Chị mà không nhắc tí nữa là em quên đó. Nè…cho chị cái đĩa Cd nhạc quốc tế tuyển chọn với hộp son Oriflame nè…”. Tôi miễn cưỡng nhận quà từ tay nó mà trong lòng không vui một chút nào. Ba cái đồ quỷ này, nhạc toàn mấy bài nghe rồi, còn son thì tô bậy tô bạ, dị ứng chết. Tuy vậy tôi cũng ậm ừ cầm và ngỏ lời cám ơn nó. Một chốc về, bà sẽ kiếm đứa bạn nào đó tống tiễn cái đám này , nhất định là thế!

Sinh vào, bắt đầu dạy, theo thói quen anh kêu tôi lên bảng sửa bài rồi cho cả lớp ngồi tự học bài luyện nói mới.Thỉnh thoảng anh lại cười với bé My và nói với nó đêm qua rất vui, thỉnh thoảng anh lại nhìn tôi để xem tôi có liếc có lườm hay lại nhảy đong đỏng đòi xen vào nói chuyện. Hứ!!! Ai thèm. Mặc hai người đó nói chuyện gì thì nói, tôi cắm cái Ipod vào tai và chăm chú đọc mấy câu chuyện vui trong sách luyện dịch thuật. Chốc chốc tôi lại cười khúc khích một mình. Sinh cũng ngạc nhiên vì bình thường khi tôi thấy anh lại gần bắt chuyện với con bé My là đã thấy tôi sáp tới ngay sau đó, nhưng nay tôi quăng luôn cục lơ. Nói chuyện được một lúc Sinh lấy cớ là con bé My ôn bài với một chị trong bàn đi vì không ai ôn với chị cả.


Anh trờ tới chỗ tôi, chống tay vào thành bàn, lấy một tay tháo một bên headphone của tôi hỏi: “Đang đọc gì mà vui vậy?”. Tôi chả thèm ngẩng lên, đáp cộc lốc: “ Sách!”.Anh cúi thấp hơn nữa hừ giọng: “Ai mà không biết là đọc sách, nhìn cũng thấy rồi.Mà đọc cái gì trong sách?”, tôi tiếp một cách nhẹ nhàng: “Truyện cười tiếng Anh.Em nói rồi, đừng hỏi nữa đó. Để cho em yên tĩnh một chút đi.Bé My kêu kìa…”. Anh vẫn cố nán lại với tôi: “ Bé My đâu có kêu. Sao hôm nay ngoan quá vậy? Không thấy nhảy đong đỏng như mấy bữa trước. Em ngoan giống vầy trông dễ thương hơn nhiều.Con gái phải vậy, dữ quá mốt ế chồng à.”. Định chọc tức tôi nữa hả? Còn lâu nhé, âm mưu thất bại rồi. Tôi lấy lại cái headphone từ tay anh cắm vào tai nói: “Chuyện tới mười mấy năm sau lận, mốt thiếu gì con trai thích con gái tính như em. Không có thì sống độc thân, không tới lượt thầy lo đâu. Giờ cho em yên tĩnh chút đi…em chả tập trung được gì hết, đang đọc hay mà…”. Rồi tôi lấy tay đẩy tay anh ra khỏi thành bàn như ý xua đuổi, Sinh tức tối chỉ buông được một tiếng: “ Em…”. Anh bực mình bỏ lên bàn ngồi… Reng!!! …


Tôi uể oải vươn vai đeo cặp định vọt về thì Sinh gọi, tôi giả vờ không nghe ngoan cố bước ra khỏi lớp, Sinh đứng lên hắng giọng: “ Đứng lại nghe không? Em mà bước thêm một bước nào nữa là tôi xách tai em vào đây đó.Tôi nói là tôi làm chứ không dễ năn nỉ như thầy Lâm của em đâu.”. Tôi đứng khựng lại, quay trở lại cười cầu tài: “ Em không nghe thầy kêu, do lớp ồn quá mà.Có chuyện gì không thầy?”. “ Tất nhiên là có tôi mới kêu em.Cho em cái vé coi phim đây.”-Nói rồi anh chìa cho tôi cái vé. Tôi nhận cái vé rồi nhìn anh mắt mở to như ốc, giọng trầm trồ một cách cố tình: “Sao hôm nay thầy tốt thế ạ? Ai đã làm thầy thay đổi vậy? Em không thể tin được là hôm nay thầy tốt với em như thế này.Oh, my godness!Chuyện gì xảy ra với thầy vậy???

Nghe tôi nói Sinh tháo mắt kiếng ra, cầm cái cặp quăng luôn xuống bàn, xắn tay áo lên: “ Em muốn gây sự phải không???”

Sau câu nói, tôi “bị” lãnh trọn nguyên cú ký đầu của anh. Tuy anh ký đầu tôi không đau miếng nào( anh làm theo kiểu “giơ cao đánh khẽ ấy mà”), tôi vẫn cố tình tru tréo lên: “Đau quá à! Sao lúc nào thầy cũng khoái ký đầu em thế?”. Sinh giắt mắt kiếng vào túi áo nhún vai cau mày: “Em đang làm chuyện quá đáng đấy. Tôi ký nhẹ hều mà em la bài hãi lên là sao?”, tôi cười đưa tay lên bụm miệng cười hì hì: “Phải la lên để tố cáo thầy chứ.”





Sinh nhìn tôi nhếch mép thở hắt ra: “ Hay nhỉ. Em làm như em hiền lắm vậy đó. Không có lửa thì sao có khói.”. Rồi anh đưa tay lấy chiếc cặp trên bàn giáo viên xuống đi ra phía cửa nơi tôi đang đứng. Đi ngang anh bảo tôi: “Em đứng gần hơn. Tắt quạt, tắt đèn dùm tôi đi.”. Tôi bèn với tay lên cầu dao điện để tắt thì một con nhện lớn ở đâu bò xuống gần chỗ tôi, tôi hét lên một tiếng hãi hùng: “ Á…a…a!!Con nhện..!!” rồi quay qua ôm chầm lấy Sinh.





Anh bất ngờ lúng túng một lúc rồi anh nhẹ nhàng lấy cuốn tập trong cặp dích con nhện ra xa rồi gỡ từ tốn gỡ tay tôi ra: “ Nó đi rồi. Buông ra được chưa?”. Tôi đỏ mặt bẽn lẽn buông anh ra ngượng nghịu. Mắc cỡ chết mất!…. Con nhện đáng ghét!!! Nó làm tôi sợ hết hồn. Sau khi hoàn hồn lại tôi nhớ lại ban nãy khuôn ngực của anh thật tuyệt. Một khuôn ngực vạm vỡ rắn chắc, tôi áp má vào mà nghe ấm nóng. Tôi lại nghe cả tiếng đập của trái tim anh nữa. Tôi không biết phải diễn tả như thế nào về nhịp đập đó…chỉ cảm thấy nó rất dễ thương ….Hơ! Tim tôi tự dưng lại nhảy lambada rồi…Tôi ngẩng lên nhìn anh cười cười lỏn lẻn: “ Xin lỗi thầy ạ. Tại con nhện..”. Sinh có vẻ cũng hơi mắc cỡ, anh ngó chỗ khác hừ mũi: “ Có vậy mà cũng sợ.”





Tôi bèn đánh trống lãng gỡ rối cho cả hai: “Em cũng là con gái mà. Nhân tiện đây. Để cảm ơn vì cái vé, thầy đi uống nước với em không?”. Nói xong, tôi cầm tay lôi tuột anh xuống căn tin….

Ngồi trong căng tin, tôi vừa uống vừa mê mẩn xuýt xoa cái vé: “ Chao ôi! Mơ hoài nay mới được đi coi phim này.Phim “Interview with vampire” muôn năm”. Anh nhăn mặt nhíu mày: “ Ba cái phim ma này thì có gì hay?Chẳng có nội dung gì cả lại còn xu hướng đồng tính nữa.Chán phèo”. Tôi cầm ống hút hút ly bơ của mình rồi bảo anh: “ Em đã xem một đoạn trailer trên truyền hình cáp nhà cậu em rồi. Em thấy phim có vẻ rất hay…Với lại có Tom Cruise và Brad Pitt nữa, hai ngôi sao thượng thặng của Hollywood đấy. Vé cho hai người nè, không biết rủ ai đây.”



“ Em thích Tom Cruise và Brad Pitt à? Đã xem phìm nào của tụi nó đóng chưa mà khen dữ vậy?”- anh cầm tách cà phê vừa thổi vừa hỏi, tôi đưa tay lên má nghiêng nghiêng mắt long lanh: “ Chưa ạ. Nhưng mà dòm thấy hai anh ấy đẹp trai quá nên không thể bỏ qua.”

Sinh nhướn một bên lông mày lên nhìn tôi với đôi mắt hình viên đạn , xong anh đặt tách cà phê xuống cái cộp: “Lẽ sống của em là bấy nhiêu đó thôi sao? Em chỉ biết nhìn bên ngoài của sự vật thôi à? Em làm ơn sâu sắc hơn chút đi.Bàn chuyện phim ảnh với em thà nói với đầu gối sướng hơn…”. Tôi nhìn anh nghiêng đầu nguýt anh cái dài: “ Chưa chắc là em chỉ nhìn bề ngoài đâu nhé. Thầy chưa biết rõ em mà sao thầy phán thế?”



Tôi đưa tay lên miệng thở dài: “ Chán quá à, không biết có ai đi với em không?Hầu hết bạn gái em đều sợ ma hết sao rủ đây.Nghĩ xem rủ ai đây nhỉ?”. Sinh không nói gì, anh rút ra cái điện thoại di động và bấm bấm rồi lẩm nhẩm: “Hình như chủ nhật mình rảnh đây.”

Còn tôi đã nghe thấy câu anh lẩm nhẩm, một ý nghĩ tinh nghịch lóe lên trong đầu. Đúng như tôi dự đoán, anh vừa cho đường vào cà phê rồi lại khẽ liếc tôi chờ đợi, tôi vẫn tỉnh bơ. Anh hết chờ đợi, nhấp cà phê lại đưa mấy ngón tay đập khe khẽ lên bàn, rồi tôi nghe anh nói nho nhỏ: “ Xem nào chủ nhật như mình rảnh.”. Lần thứ hai tôi cũng vẫn tỉnh bơ, nghe anh lại thì thào lần thứ ba: “ Phù…chán quá. Chủ nhật rảnh chẳng biết làm gì.”



Tôi hút hết ly bơ của mình và lấy cái vé ra thốt lên: “À…Nghĩ ra rồi….”, lập tức tôi thấy nét mặt có vẻ anh phấn khởi, tôi tiếp: “ Mừng quá…em sẽ rủ Trâm bạn em đi coi phim này. Suýt nữa thì em quên mất nó.”. Nét mặt Sinh liền trở nên bí xị và có vẻ quạu quọ, anh cầm tách cà phê lên uống một mạch rồi bảo tôi: “Xong rồi, đi về.”



Anh đứng lên trả luôn cả phần của tôi. Tôi chặn tay anh lại: “Thầy làm gì vậy? Nay em mời thầy mà.”, anh giật phắt tay ra khỏi tay tôi: “Dẹp đi! Con nít lấy đâu ra tiền mà mời…”. Tôi thấy anh giận dỗi mà phát mắc cười, lúc giận Sinh cũng dễ thương thật đấy. Mà tôi coi bộ chiêu này hữu hiệu đấy, Sinh bị tôi “tạt” liên tiếp “hai gáo nước lạnh” bảo sao không giận…Thôi thì “lơ” ổng lần này , hôm sau lại lăn quăn tiếp coi sao. Tôi đi song song anh, cầm tay Sinh lắc: “ Thầy…”, anh quay qua: “ Hở…?”, tôi mỉm cười chớp mắt: “ Cám ơn thầy nha. Thầy không cho em cái vé chắc là em không đi xem được phim này rồi. Bởi vì “con nít lấy đâu ra tiền” mà mua vé mắc thế này mà đi xem ạ?Để em đi xem phim về rồi nhất định em sẽ làm cho thầy món quà để cám ơn nha.Thưa thầy em về.”. Rồi tôi tung tăng đi ra chỗ để xe, dắt xe vừa đi vừa hát rất đáng yêu. Sinh giận tím ruột nên trút giận đỡ lên tên giữ xe, anh gắt giọng khi thấy gã khen tôi hôm nay dễ thương quá: “ Tính tiền lẹ lên. Đứng đó mà nhiều chuyện. Trễ rồi”, làm gã líu ríu: “ Vâng, thầy đợi chút nhé.Em tính tiền liền đây.”….Tôi đi trước anh mà bụm miệng cười rúc rích. Tình tiền xong, anh rồ xe mất hút không thèm ngoái lại…

Tôi có mặt ở nhà Trâm đúng 4 rưỡi để làm ba việc linh tinh của lũ con gái trước khi ra khỏi nhà như duỗi tóc, trang điểm, sửa soạn ủi quần áo đó mà. Trong lúc tôi đang lúi húi chuẩn bị đầu tóc của mình thì Trâm xúng xính bước ra, tôi dòm nó: “ Choa, đẹp ngất ngây, cưng ơi.”- nói xong tôi cười sặc sụa còn Trâm đánh vào vai tôi cái chát. Trâm xinh thật đấy chứ. Da nó bình thường là da bánh mật nhưng khi trang điểm đánh phấn vào thì thành da café sữa, đã thế hôm nay nó vận cái đầm màu tím xanh nhạt và đeo ruy băng tông xuỵt tông. Màu áo tôn thêm làn da và mái tóc trông nó xinh cực


Nhiều khi tôi cảm thấy rất ghen tỵ với Trâm tuy bình thường khi nhìn nó không có gì đặc sắc nhưng khi lên đồ trông nó xinh đến mức bất cứ thằng con trai ở ngoài đường đều phải ngoái lại nhìn.

Và nhất là nó có một mái tóc đẹp như mơ, bạn ko biết tôi rất đau khổ với mái tóc dày như rễ tre của mình. Mỗi lần đi chơi, tôi phải dành ra hơn một tiếng đồng hồ để duỗi cho nó xẹp xuống. Những khi tôi không duỗi tóc thì tóc tôi bung ra như một đống rơm, nên mấy tên anh họ ở nhà hay gọi đùa tôi là : “Nấm lùn di động”. My god T_T !!!


Trâm cười bảo tôi: “ Mày mặc hip hop ( bữa đó tôi mặc chiếc áo thun màu nâu sữa có cái nón phía sau và một cái quần jean túi hộp màu xanh đậm) như vậy. Tao mặc nữ tính giống vầy. Đi với nhau có khi nào thiên hạ bảo mình là “một cặp” không?”, tôi quay qua nhe răng cười hì hì với nó: “ Rất tiếc…con tim tao đã thuộc về Sinh. Mày muốn cũng không được đâu.”Nó phì cười: “ Tội nghiệp ổng! Lấy con tim của mày về rồi ổng sẽ thấy “trai” trong tim mày rớt ra lịch bịch. Khiếp, nào là Lam Trường nè, Lâm Chí Dĩnh, ca sĩ Kavana, Châu Du Dân, thủ môn Casilas, Michael Owen nè….cả mấy thằng hot boy trong trường mình nữa. Sao mày chứa dữ vậy?”

Tôi nhìn nó gãi đầu cười hề hề: “Tao yêu cái đẹp mà.Đó là chưa kể mấy chục anh người mẫu nổi tiếng mà tao sưu tập để làm Photoshop nữa….”

Trâm đưa tay lên trời lắc lắc đầu: “ Mẹ ơi! Tim con này hổng thua gì ổ cứng máy tính.Thôi lẹ lên rồi đi. Coi chừng trễ.”…

Chiếc xe của chúng tôi bon bon trên đường thẳng tiến đến rạp chiếu phim Cinebox Lý Chính Thắng. Rạp hôm nay đông kinh người. Phải rồi, chủ nhật mà. Loay hoay mãi chúng tôi mới tìm ra chỗ gửi xe. Khi đang dắt xe vào bãi, có một anh chàng lướt qua chỗ tôi. Cái cách ăn mặc lẫn dáng vóc của anh ta làm cho tôi phải chú ý, rất khỏe khoắn cân đối và xì tai.

Này nhé, anh chàng diện áo trong là áo thun tay lỡ màu xanh rêu có sọc trắng hai bên hông phối với quần kaki xám lửng.Bên ngoài anh ta khoác chiếc áo sơ mi màu xanh da trời rất nhạt xăn tận khuỷu và dưới chân thì mang đôi giày thể thao Nike màu đen. Tôi không nhìn rõ mặt anh ta được vì anh ta đội nón lưỡi trai cùng màu áo sùm sụp lại còn đi rất nhanh.Tôi chỉ thấy chiếc cằm vuông vức cùng cái miệng rất đẹp, nên tôi đoán anh ta cũng khá đẹp trai.

Tôi huých tay Trâm để chỉ cho nó thấy, nó cũng gật gù: “ Hắn style quá.Đẹp giống mấy thằng Tây hôm bữa ghê. ”, tôi bồi thêm: “ Lát mà “đụng độ” được ảnh. Hề hề tao sẽ cúng ông địa nguyên chén chè trôi nước.”. Trâm lườm lườm tôi: “ Cái đồ…mê trai …”, tôi le lưỡi chọc nó: “Bậy à, đâu phải trai nào tao cũng mê. Phải đẹp trai, tánh dễ thương tao mới mê. Sinh là một ví dụ.”.

Lên Đầu Trang

Trang 3
Lên Đầu Trang
Top 5 lượt truy cập nhiều Game Army Online, Tải về Game Phong Vân Truyền Kỳ Online, Chơi Game Game iWin miễn phí, Cập nhật Game Teen Du Ký Online bản chính thức, Tải Avatar về máy.
Thư Mục Khác
Phát Triển Bởi: Hạ Văn Thanh.
Điện thoại: 0987-772-879.
Email: mkinhnghiem@gmail.com.
Địa Chỉ: Thôn 1, Nghĩa Lâm, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.