ƯỚC THÀNH KHỐN NẠN
Xuống Cuối Trang

Tên Truyện : Ước thành thằng khốn nạn!!
Tác giả : HaiKnow

Lời tựa : - Tao là 1 thằng rất khốn nạn!! chơi với tao phải cẩn thận đấy
- Vậy à!! ước gì em thành thằng khốn nạn.........

Chap 1:


2h sáng. Nó lang thang trên con đường tối chỉ lập lờ chút ánh sáng. Sau cái ngày mà gia đình nó chỉ còn lại 3 người. bố nó, em nó và nó. Nó tưởng chừng những tình cảm mà nó thiếu thốn sẽ được bù đắp bởi những người nó yêu quý, nhưng nó đã nhầm. toàn bộ số tiền gia đình nó giành dụm được đã bị chính những con người ấy giành lấy bằng mọi thủ đoạn.
Nó hận, hận cái gia đình ấy, nó căm hận chính cả những đồng tiền mồ hôi xương máu của cha mẹ nó làm ra. Nếu không có những đồng tiền ấy có lẽ nó vẫn còn là một thằng bé được mọi người bù đắp đi những khoảng trống trong tâm hồnn của nó. Nó hận bố nó, tại sao ông vẫn cố gắng, vẫn làm việc, vẫn cười nói, vẫn bình thản sau những gì đã xảy ra. Tại sao ông không giành lại những gì đáng nhẽ là của ông. Tại sao ông có thể lao động kiếm từng đồng tiền lẻ sau những ngày tiêu tiền không cần đếm. hận cái xã hội này, hận tất cả mọi người. nó sẽ làm 1 thằng khốn nạn. sẽ giết tất cả những kẻ gây lên cảnh này cho gia đình nó. Hôm nay sẽ là một ngày quan trọng. Nó sẽ làm cái điều mà có mơ cũng không nghĩ tới. nó sẽ giết kẻ ấy, đau xót hơn, cái kẻ ấy lại chung dòng máu với nó....
.
.
.
.
.
.
- Cho e đi theo mới!!!
Đám thanh niên lố nhố trong con hẻm trố mắt nhìn nó. Một thằng học sinh với 2 cái đít chai dày cộm còn đang mặc nguyên đồng phục chỉnh tề thốt lên cái câu nói ấy dường như có sức công phá vào tâm trí chúng như có thuốc nổ. tiếng những thanh kiếm, mã tấu, ống tuýp va vào nhau trong con hẻm dừng lại trong vài giây rồi lại vang lên như chẳng có gì xảy ra.
- Đuổi nó biến nhanh trước khi anh D nhìn thấy nó! Còn thằng nào để nó vào được đây thì tự xác định ….. mày đi!!!
- chúng mày nhanh cm lên đi!! cái bọn bảo kê chợ chúng nó sắp nhậu về rồi!! đuổi thằng cú vọ kia ra đi!! chúng mày biết quy tắc của ông D rồi đấy!! mà chuẩn bị xe cho ông ấy chưa...
những tiếng động lao xao chát chúa lấn át những gì nó nghe thấy
Bỗng ngay sau lưng nó. như thình lình xuất hiện 1 người to cao, ngồi trên xe máy lên tiếng:
- Thằng kia!! Mày muốn gì mà vào đây!! Tao nói luôn hạng như mày vào đây xin nhập bọn tao ngày đ… nào cũng gặp. rặt ba cái thằng vớ vẩn ăn chơi đua đòi cãi nhau với mấy ông bà già rồi mò tới. biến không bố cho ăn trầu bây h.- gã không thèm nhìn nó mà chỉ chú tâm cậy những mảnh thủy tinh vụn vỡ trên mặt đồng hồ chiếc xe máy. chiếc lưng gù lên trông như một con bò tót đang chực húc thẳng về phía trước
Nó chợt nhớ lại 1 cảnh trong phim hành động mà nó đã từng xem. Nó thu hết can đảm, tiến lại gần nhìn thẳng vào mắt hắn mà nói.
- Tôi muốn giết người!! tôi muốn trả thù chúng nó!! giúp tôi đi!! các ông không thiệt đâu!!- nó đứng thẳng người nhìn thẳng vào phía mà nó đoán là cái đầu đang lúi cúi của hắn
Nó giật mình. Người đàn ông quay mặt qua. Đôi mắt sâu hoắm, dữ tợn. gã không cao hơn nó là mấy Nhưng trước mặt nó hiện giờ gã sừng sững như quả núi. Từ hắn tỏa ra cái cảm giác không lên lại gần. Trên tay hằn những vết sẹo chằng chịt càng làm hắn giống một con hổ đang ngồi nhìn con nai bị dồn đến chân tường.

“Xoẹt” …..
Vai nó túa máu. Nó còn chưa kịp hiểu gì thì đã cảm thấy như bị xe tải húc thẳng vào bụng. gã đã xuống xe từ lúc nào. Con dao găm trên gã rỏ từng giọt máu xuống nền xi-măng lạnh bang. Thêm 1 cú đá nữa vào mặt. mắt nó tối xầm. cái vị máu tanh chảy xuống miệng giúp nó tỉnh táo và hiểu đc chuyện gì xảy ra. Gã đàn ông đã xuống xe, gã cầm tóc nó giật ngược đầu lên :
- Thứ nhất: đời chứ đ… phải phim!! Mày diễn cho ai xem đấy con. Thứ 2 loại mày sống chỉ tổ chật đất. cầm thìa chưa xong đòi cầm dao à!! Giờ thì biến!! người thuê bọn tao sắp tới. mày mà còn ở đây bố cho hết nhìn mặt trời ngày mai đấy.
Nó lồm cồm bò dậy mặt tái nhợt,chạy hộc tốc khỏi con hẻm. bản năng sống khiến nó chạy thục mạng. vết thương trên tay dường như không còn cảm giác. Có lẽ vì nó biết nếu còn ở lại, gã sẽ làm thật chứ chả đùa. Nó sợ!! cảm giác như đang chạy khỏi một thứ gì đó có thể giết mình trong chớp măt. không dám quay đầu lại.... tất cả những gì bây h nó nghĩ trong đầu chỉ là chạy thật nhanh khỏi cái bóng tối này. Bất ngờ. nó đâm sầm vào cái gì đó trước khi bước chân ra được khỏi con đường. mắt tối sầm. chân khụy xuống. nó ngất đi……..
.
.
.
Nó mở mắt ra. Nó đang nằm trên cái ghế đá của công viên đối diện con hẻm. trong thoáng chốc nó giật mình liên tưởng tới cảnh bọn chúng đi trong hẻm ra và nhìn thấy nó. Nhưng con hẻm tối om. Heo hút như cái lỗ đen sắp nuốt chửng nó báo hiệu người trong hẻm đã đi hết.
- Ăn lộn cái gì mà chui vào đấy thế nhóc!!
Nó giật mình quay đầu lại. đang nói với nó là một người thanh niên chạc tầm 23,24 tuổi. dáng thanh mảnh như con gái. Mặc dù đang mặc chiếc áo sơ mi buông ngoài với quần âu chỉnh tề. trên miệng vẫn ngậm điếu thuốc. trông anh như một luật sư trong những bộ phim mà nó xem nhưng nó thấy anh có gì đó rất lạ ở anh, một chút gì đó bụi bặm giống những kẻ đã để lại vết thương trên tay nó mà h đây đã đc rịt thuốc lào để cầm máu.
Anh tiến lại gần nó.
– Thuốc lào đấy. cầm máu tốt lắm tí là khỏi thôi!!
Anh ta tiến lại. trên môi nở một nụ cười mỉm. bỗng mắt nó chạm mắt a ta, nó rùng mình đôi mắt như vô hồn nhưng lại như đang đi xuyên qua người nó
- Cảm ơn anh!! Nó ngồi dậy -may mà gặp anh là người tốt chứ không chắc e chết rồi!! nó vừa nói vừa tránh nhìn vào mắt a!!
- A nghe chuyện chú mày nói trong hẻm rồi!! thế sao lại muốn giết người!! bộ bị cướp người yêu hả mày!!
Nó thoáng cười sau cái câu nói đùa của anh.nó ngẩng mặt nhìn trời!! phát tiết tất cả những gì trong lòng. Nó chửi. chửi nhiều lắm. chửi những câu tục mà trước giờ nó mơ cũng chả bao giờ nghĩ đến. nó chửi tất cả. chửi chính nó. vừa chửi nó vừa khóc.......Khi nó dừng lại cũng là lúc điếu thuốc cuối cùng trong bao thuốc của anh tàn:
- Cảm ơn anh đã cứu e và nghe chuyện của e!! nó gạt nước mắt, mỉm cười với ý nghĩ “ đâu phải ai cũng xấu đâu” – a tốt quá
- Tốt á!! – nhếch mép cười anh ngồi xuống và chìa tay ra – chú cho anh xin 2tr tiền thuốc. còn công cáng chắc a miễn phí cho chú!! anh tốt mà.
- 2tr!! Nhưng mà….- nó không thôt lên được câu nào. trước mặt nó là một gã đang nhìn nó với ánh mắt của 1 con thú chứ không còn là người thanh niên nó vừa gặp nữa
Nó giật mình khi thoáng thấy cái chuôi trong túi áo gã thanh niên lấp ló cùng với mấy viên đạn vàng khè. Tất cả hình tượng trong đầu nó vỡ tan tành!! “người tốt” mà nó gặp được rốt cuộc lại là đây sao!!
- E không có tiền ạ!! Nó nói trong nghẹn đắng cổ họng –a cho e trả khi khác được không. E sẽ cho a địa chỉ nhà e.
- Ô hô!! Chú mày nói thế sao anh tin được!! tao đến chu mày lại bảo không quen thì sao!! Gã ngồi ngả ra sau 1 cách thoải mái!! - Thôi dù sao chú mày cũng còn trẻ!! Còn có sức!! đêm nay chú sẽ phải đi theo anh làm việc trừ nợ!! anh cũng sẽ dạy chú vài mánh để chú mần mấy đứa chú muốn luôn. Như vậy vừa có lợi cho chú vừa có lợi cho anh nhé. Nhưng anh nói trước. chú có ra sao là kệ m… chú đấy!! a đ… quan tâm đâu.
nó lại giật mình một lần nữa. cái quái gì thế này!! nó ăn một vết dao vào bắp tay mà không được theo mấy gã chuyên đòi nợ với đánh thuê, vậy mà h nó được đi theo một gã mang "hàng nóng" trong người sao. biết thế này bỏ xừ 2tr ra trước có phải không ăn đòn không.....đầu nó như đảo lộn lung tung hết cả. bất ngờ, nó nói trước khi kịp suy nghĩ:
- a dạy e đi!! anh bảo e làm gì cũng được!!
- Chú mày nói đấy nhé!! gã lại cười, cách gã cười chỉ nhếch một bên mép khiến nó vừa khiến gã đẹp trai vừa khiến người ta thấy bí hiểm –chú mày tên gì???
- E tên Hải. còn anh!!
- Tao à!! Cứ gọi tao là D là được!! và nói trước với chú nhé : tao là một thằng rất khốn nạn!! vì thế, chơi với tao phải cẩn thận đấy.....
Hất đầu về phía chiếc xe với cái mặt kính sứt mẻ.Gã vừa nhảy lên xe vừa cười một cách sảng khoái!! -Lên xe đi chú em!! bắt đầu từ giờ chú sẽ được bước vào thế giới mới đấy!!
Đây là lần đầu hắn cười thành tiếng từ khi nó nhìn thấy hắn!!

Con phố nuốt chửng chiếc xe máy vào màn đêm hun hút. 2 chiếc áo trắng lướt qua những ô cửa kính. 1 chiếc áo sơ mi bụi bặm và một chiếc áo trắng học sinh……………..


Chap 2:


- Gió tạt vào mặt nó như những lưỡi dao cắt vào da thịt!! nó nói như hét để át tiếng chiếc xe đang gào rú cùng với tiếng gió rít bên tai:
- Mình đang đi đâu đấy anh!!! - miệng nó phòng lên. mắt nhắm tịt lại vì gió tạt
- Đi ăn!! - hắn nói với một chất giọng bình thản hết cỡ
- Hả?? đi đâu cơ anh
- đi ăn!!! -hắn nhắc lại với toàn bộ chất giọng và thái độ như lúc đầu
- sao anh nói anh dạy em.....!! nó ngập ngừng vì chính nó cũng không biết sẽ học cái gì nữa!!
- dạy à?? ừ nhỉ?! thế thì bài học đầu tiên của chú là "có thực mới xực được đạo"!! bám chắc vào!! - hắn rú ga phóng vào một con đường đất!!
con đường tối hun hút chỉ toàn những dãy nhà tranh lụp xụp lợp bằng cọ!! nó không nghĩ là giữa lòng thành phố phồn hoa thế này lại có một con đường như còn đang thời kì bao cấp nó được xem trên tivi thế này!! thi thoảng nó thấy những đống phế liệu chất cao, che lấp cả những bức tường đất nham nhở như sắp xụp đến nơi. giống như "bức tường phế liệu" ấy là một phần của căn nhà vậy. Ánh đèn hiu hắt trong những dãy nhà đất hắt ra cùng với ánh đèn xe máy làm nó thấy những cái cây to lớn với tán lá rợp hết đường đi. Xa phía cuối con đường! không khó để nhận ra là một căn nhà cấp 4 duy nhất!! hoặc là nó thấy là duy nhất. còn đang mở đèn sáng trưng. trước cửa là vài ba bộ bàn ghế nhựa và 1 cái sạp tre. cạnh đó một cái bàn với đủ các thứ dụng cụ nấu ăn và mấy cái nồi đang bốc khói nghi ngút trên bếp lò bằng đất....
chiếc xe dừng lại. từ trong nhà một ông cụ cao to bước ra, trên tay cầm điếu thuốc lào bằng ống tre, trên mồm vẫn đang nhả khói bay nghi ngút ông lão cất tiếng nói sang sảng
- a ha thằng mất dạy đấy hả!! mấy tuần nay đi đâu không thấy vác mặt mày đến vậy!! ông lão bước xuống những bậc thềm một cách chắc chắn, khoan thai
- lão già dê nửa đêm vẫn ngồi hút thuốc lào cơ à!! sao lão hút mấy chục năm mà chưa chết hay vậy. tôi hút có mấy năm mà đã có người bảo tôi chết sớm này!!- hắn vừa nói vừa bước xuống xe và ngồi vào chiếc bàn nhựa gần nhất- ngồi đi chú em
- Tiên sư cha mày!! tao còn sống thọ lắm- ông lão ngồi xuống cạnh hắn
nó rùng mình. dưới chiếc áo dài tay đã sờn chỉ của ông, những hình săm xanh đỏ thấp thoáng. hằn lên 1 vài hình là những vết sẹo to bản, trắng lờ tương phản với màu da của ông. nó ngước nhìn, cạnh nó là 1 ông lão cao lớn, những vết nhăn trên mặt cũng đủ thấy ông cũng phải ngoài 70 nhưng nhìn giống như những tượng la hán uy nghi nó thấy trên chùa. ngay cả khi ông ngồi xuống, ông vẫn cao hơn cả hắn nửa cái đầu!!
- Vợ lão sao rồi!! đã đỡ tí nào chưa!! -hắn hỏi
- Đỡ sao nổi cái bệnh mãn tính ấy. hôm nay bà ấy ngủ ngon chứ bình thường tầm bọn công nhân đi về là bả ho liên miên!! -trên khuôn mặt phúc hậu đầy nếp nhăn của ông thoáng hiện vẻ buồn bã
- Mấy thằng con lão vẫn chưa đứa nào về à!! - hắn nói và nhìn vào trong nhà
- Hahaha!! mấy năm rồi chúng nó còn chả thèm gọi điện hỏi thăm tao lấy một câu thì hơi đâu chúng nó về thăm chứ!! khéo bây giờ tao chết chúng nó còn chả biết ý chứ!!- lão cười một cách sảng khoái. nhưng dưới những nếp nhăn. khóe mắt ông có chú long lanh.

- Ăn gì!! -lão hất hàm
- Có cơm rang không lão!! cả ngày qua trong bụng tôi toàn bánh mì rồi!! - hắn vừa nói vừa châm điếu thuốc lá
- Tổ sư mày đêm hôm thế này mày vào quán cháo phở gọi cơm rang à mày!!- ông vừa nói vừa cười!! -đợi đấy tao xem còn cơm nguội không tao rang cho!! lấy tiền gấp đôi ngoài quán đấy nhá!!- ông trợn mắt méo mồm như thể dọa hắn. nhưng nhìn ông lại phúc hậu như một ông phật vậy!!
ông đi vào nhà, vài phút sau xuất hiện cùng với nồi cơm và cái chảo trên tay.
- Đợi tao tí nhá!! - tiếng muôi chảo leng keng vang lên - còn thằng cu kia ăn gì để ông làm cho nào!!
- Cho con bát phở ông ạ!!
- Lão dê ơi!! có gì ăn tạm không tôi đói quá!! - hắn vừa quay lưng vừa gọi!! -hết rồi!!- ông lão nói với ra.
nó nhăn mặt, nó không thick cách xưng hô của hắn với ông lão, dù có không tôn trọng thì cũng chưa bao giờ nó gọi người già như thế cả!! quay lại, nó chạm mắt hắn... đôi mắt ấy ngay từ lần đầu nhìn nó đã có cảm giác rợn người. cái nhìn như xuyên qua người nó. xoáy sâu vào tâm trí.
- Lão già ấy có 7 đứa con trai!! thằng nào cũng thành đạt cả rồi!!- hắn nói và hất cằm về phía ông lão!! - bố lão ấy vốn là lính pháp!! đảo ngũ ra về ở với dân!! do là người pháp nhưng tính tình hiền hòa lên dân quý lắm!! nghe người ta kể lại. khi bố lão đưa lão lên Hà Nội để tìm người nhà ngoại. vừa bước chân xuống thuyền thì bị lính việt bắn chết tại chỗ. lão khi đó còn bé chỉ biết ôm xác cha khóc mà không biết làm gì!! lang thang ăn xin ăn mày ở hà nội!! thế rồi chả hiểu số phận đưa đẩy thế nào lão trở thành trùm của đất cảng hải phòng đấy!!
- Thế sao giờ ông ý lại bán cháo ở đây vậy!! em tưởng người như thế bây giờ phải đi ô tô, ở nhà lầu, có đàn em phụng sự chứ!!- nó hỏi với bộ mặt ngơ ngác
- Chú mày tưởng đời là trong phim chắc!!- hắn cười 1 cách mỉa mai!! - lão già dê ấy lớ ngớ thế nào vớ ngay được con gái một lão quan gì đó nghe bảo to lắm thời ý!! gia đình bên kia không cho lão cưới thế là nửa đêm lão lẻn vào phòng thịt con cái nhà người ta!! hôm sau vác lễ đến!! cho tiền lão chủ cũng không giám chối!!- hắn phì cười, tay dụi điếu thuốc!!- sau này lão với vợ sinh được 8 thằng con trai!! thằng đầu tiên thì bị bắt cóc mất. giờ vẫn chưa biết tin tức. sau lần ấy lão bỏ chốn giang hồ về bán cháo bán phở như bây giờ nuôi 7 thằng con trai. thằng út năm nay cũng đi làm rồi!! lão già rồi mà còn khỏe hơn 40 vẫn đú đởn đẻ thi với người ta lên tao mới gọi lão là già dê!! - hắn quay mặt lại phía lão nói to!!- Phải không lão!!- chỉ nghe tiếng lão cười phì ra như thể bị chọc cười rồi lại leng keg tiếng xoong chảo!!
nó lấy giấy ăn trên bàn vừa lau thìa đũa vừa nhìn xung quanh!! nãy giờ không để ý!! phía trước mặt nó là một khu chợ nhỏ lụp xụp, những hàng phiên vách vứa nối tiếp nhau thành những dãy hàng nhỏ. phía trong là những thúng mẹt cùng vài chiếc bàn gỗ thưa thớt xen kẽ nhau. phía trong chợ lò dò bóng 1 đứa trẻ đang co do nằm trên chiếc bàn phủ nilon trắng...
- Ăn đi này!! -tiếng ông lão cắt đứt dòng suy nghĩ của nó!!
trước mặt nó nghi ngút là 1 đĩa cơm rang cùng bát phở gà thơm điếc mũi. dù nó không đói nhưng mới chỉ ngửi mùi thôi nó đang muốn nhỏ dãi ra rồi!! cầm thìa và đũa nó ăn luôn vài miếng. thú thật là nó đã đi ăn ở đủ càng hàng quán nổi tiếng trong đất hà thành rồi, nhưng có lẽ đó là bát phở ngon nhất mà nó từng ăn....
bỗng, nó dừng lại...!!
đứa trẻ lem luốc ngồi bên kia đường đang nhìn nó ăn với ánh mắt long lanh thèm muốn, trên mình nó độc có chiếc áo khoác màu đỏ đã trét bẩn. những chiếc xương sườn nhỏ xíu thấp thoáng dứơi cái lớp áo, bên dưới là chiếc quần đùi thủng lỗ chỗ đen xì màu đất, mắt đứa bé lấm lem bùn đất, tóc trên đầu thì như bị xem 1 bên trán, rối bù và bết lại....
- Ông ơi cho cháu mượn cái bát được không ạ!! - nó nói với ông đang đứng đảo lửa bếp
ông quay nhìn thằng bé bên kia đường rồi nhìn nó!! - cứ lấy đi!! lấy cả thìa với đũa trong rá ấy!! -hắn vẫn ngồi bình thản ăn đĩa cơm rang không đoái hoài đến nó!!
nó lẫy bát. san nửa bát phở của nó sang rồi vẫy tay gọi thằng bé.đứa bé gầy gò đi với điệu bộ lấm lét đến gần nó. nó dúi đôi đũa vào tay thằng bé rồi đưa cái bát nhựa vào tay kia rồi nói:
- Ăn đi không đói!! -bống nó thấy sao nó oai lạ thường. cứ như nó đang là 1 siêu nhân trong mấy cái đĩa em nó ở nhà hay xem vậy. thằng bé nhìn nó với ánh mắt đầy biết ơn. cúi đầu xin rồi lon ton cầm cái bát ra gốc cây ngồi ăn. mỉm cười, nó quay đầu lại!!
Gã đang nhìn nó. tay vẫn xúc cơm ăn, mồm nhai tóp tép. lại một lần nữa nó lạnh người với cái nhìn của hắn.
- Ăn tiếp đi!! -gã bình thản như chẳng có gì xảy ra.
nó nhìn gã trong vài giây rồi cúi mặt ăn tiếp. bát phở vẫn nghi ngút khói và thơm đến lạ lùng. vừa đưa miếng đầu tiên vão miệng, bỗng gã đưa tay nhấc bát phở của nó ra cạnh bàn. nuốt vội miếng phở nóng bỏng vừa đưa vào miệng nó vừa nói :
- Ấy ấy làm gì thế!! e đang ăn mà...!! -nó đưa tay ra đỡ bát phở đang trồng trềnh trên 1 tay hắn.
bất ngờ hắn buông tay. bát phở rơi xuống nền đất cỏ bắn những tia nước nóng bỏng lên chân nó. nó với đầu ra nhìn cái bát úp ngược trên mặt đất cùng những sợi phở trắng tinh. ngẩng mặt nhìn gã. mắt nó đỏ quạch. nó tức giận hét lên:
-Anh làm cái quái gì thế hả!!- nó tức đến nỗi chỉ muốn nhảy bổ vào mà đấm gã, nhưng lại sờ sợ trước cái chuôi đang thò ra trong túi áo trắng của gã.
vẫn bình thản xúc từng thìa cơm vào mồm. gã đưa tay kia rút khẩu súng côn trong túi áo ra. nó giật mình ngồi phịch xuống cái ghế!! -thôi chết mình rồi!! ngu quá sao lại đi chọc giận một thằng mang hang nóng trong người chứ!!
-Cạch!! hắn vứt khẩu súng ngay trước mặt nó, và nhìn nó với một ánh mắt đầy thack thức và khinh bỉ. cười mỉa 1 cái. hắn lại tiếp tục ăn!!
nó tức giận. cay cú. trong người nó như muốn nổ tung. máu mặt trào dâng dỏ quạch. nó cầm phắt lấy khẩu súng chỉa thẳng vào đầu hắn. phía xa!! ông lão đang nằm trên phản tay ve vẩy chiếc quạt một cách thản nhiên. mặc dù nó biết tiếng nó hét chắc cả xóm lụp xụp này cũng phải nghe thấy.
khẩu súng nặng và lạnh hơn nó tưởng. như đang nắm cả một quả tạ vài chục cân trong tay. cái nòng súng run lên chĩa về phía cái gã đang say sưa ăn không thèm đoái hoài đến nó. nó muốn bóp cò ngay tức khắc, nhưng ngón tay không thể nào nhúc nhick nổi ....
- Anh ơi!! -vạt áo nó giật giật, đứa bé đã đến cạnh nó từ lúc nào đang cầm vạt áo nó kéo nhẹ. đôi mắt sáng long lanh như hòn ngọc nhỏ đen láy nhìn nó dưng dưng nước!! -anh đừng đánh nhau mà!! em trả anh này!! em mới ăn có 2 miếng thôi....!!anh ăn đi rồi đừng đánh anh kia anh nhé!! mẹ em bảo người tốt thì không đánh người khác mà!! mồm đứa nhỏ méo xẹo đi, những tiếng nấc nhỏ như đang cố kìm nén một tiếng khóc bật ra khỏi miệng!!
nó nhìn đứa bé. khẩu súng rơi xuống "cạch" một tiếng khô khan trên cái bàn nhựa!! -gã vẫn đang tiếp tục ăn không đoái hoài đến nó!!
nó bối rối không biết làm thế nào với tình cảnh hiện giờ. đứa bé đặt cái bát cùng đôi đũa xuống bàn rồi chạy biến về phía cái chợ. nó gọi với theo nhưng đứa bé vẫn cứ chạy như không nghe thấy gì.... nó nhìn cái bát nhỏ đặt trên bàn. khói vẫn còn phảng phất. vết đen bẩn trên cái bát in hình bàn tay nhỏ xíu...
nó vừa làm gì thế này..... nó bị một gã cướp mất miếng ăn trên miệng và được một đứa trẻ ăn xin cho ăn sao. mắt nó nhòa đi!! nó giận, nó nhục.... nhục vì nó biết bát phở nó cho chỉ là miếng ăn vặt mà nếu muốn ngày nào nó cũng ăn. thế nhưng với đứa bé ngây dại kia thì nó là nguồn sống. là thứ có khi trong mơ nó cũng không được nếm thử!! vậy mà nó đã cướp đi cái nguồn sống của 1 đứa trẻ lang thang. nó nuốt nước mắt , cố gắng quay mặt ra hướng khác tránh cái gã đang ngồi xỉa răng trước mặt.
- Miếng ăn thì phải biết đường mà giữ lấy!! giữ không nổi mất thì phải chịu. tao no rồi!! đi thôi!!- hắn nói với vẻ mặt lạnh lùng
nó lặng nề lê bước chân ra chiếc xe máy trong trong lòng rối bời, mắt không thể nào rời chiếc bát nhỏ trên bàn. trong lúc đó, hắn rút tiền ra để ở bàn rồi đứng dậy, vừa đi hắn vừa nói to.
- trả tiền lão nhá. tụi tôi đi đây!! -hắn ngồi lên xe và đạp máy.
- Ê ê trả thừa này mày!!- ông lão cầm tiền và tiến lại phía hắn.
- Lão già lẩm cẩm!! có lão làm thiếu ý!!- chiếc xe nổ máy, hắn liếc mắt nhìn về phía cái bóng trên chiếc bàn phủ nilon trắng phía trong chợ !! - thôi tôi té đấy!! bye lão nhá!!
chiếc xe vọt đi trong đêm sâu thẳm. phía sau là ông lão phì cười lắc đầu nói :
- Đúng là cái thằng..... mất dạy mà!!!

Chap 3
.
.
chiếc xe khựng lại trước cửa một căn nhà to lớn nhưng cũ kĩ. nó nhảy xuống xe nhìn xung quanh. cánh cổng sắt kéo to lớn sơn xanh trong màn đêm làm nó liên tưởng đến cánh cổng đi vào địa ngục đang ở trước mặt nó.
-không đeo kính chú nhìn thấy gì không!! -hắn hỏi nó
-thấy anh ạ!! em cận không nặng lắm!! -vừa dứt câu hắn đưa tay tháo kính của nó. rắt lên túi áo ngực!! -rồi đi thô!!
i- mình đến đây làm gì hả anh!! - nó hỏi với vẻ ngơ ngác vừa nhìn xung quanh
- làm đàn ông!! - hắn nhận chiếc chìa khóa xe máy đã được dắt biến đi từ bao giờ trong tay một gã loắt choắt với dáng đi khúm núm, móc mấy tờ tiền trong túi hắn đưa cho nó!! - cầm lấy!! tí chú sẽ cần!!
Nó vẫn chưa hiểu ý nghĩa câu nói của hắn, nhưng nó không quan tâm, vì thứ thu hút sự chú ý của nó bây giờ là căn nhà cao lớn trước mặt. thoáng nhìn nó đã nhận ra đây là một căn biệt thự từ thời pháp thuộc, với những đường nét hoa văn đặc trưng. dọc tường 2 bên là những hàng cây cao ngang tầm thắt lưng của nó. căn nhà sừng sững trước mặt như một quả núi đen thui. nó tự nhủ ngay đến những kiến trúc sư thời nay chưa chắc đã làm được một căn nhà đẹp như vậy.
- Ê đi thôi nhóc!!- hắn đã đứng trước cánh cưa gỗ từ bao giờ đang hât hàm với nó!! - nhanh không lỡ cuộc vui!!! - thò tay vào túi quần lạo xạo như muốn móc ra vật gì đó nhưng lại thôi, gã lại nở nụ cười, vẫn là nụ vười bí hiểm ấy!!
Nó theo hắn vào trong, dọc hành lang ngôi nhà là những chùm đèn pha lê đẹp rạng ngời, long lanh như những giọt nước đọng trên trần nhà. dẫn đường là 1 người đàn ông mặc com-lê sang trọng, lịch lãm. vừa đi hắn vừa nói với nó dang lẽo đẽo theo phía sau:
- chú biết tại sao lúc nãy a dám đưa súng cho chú không!!- hắn nói với bộ mặt lạnh băng không thèm nhìn nó. nó cau mày nhìn đi chỗ khác, không cần trả lời hắn nói!! - Vì chú đ.. phải đàn ông!!
- ý anh là sao!! em 18 rồi!! -nó nhìn gã khó chịu
Gã chưa kịp nói gì thì người đàn ông lên tiếng:
- đưa súng cho anh đã D!! - chìa tay ra nhận khẩu súng, đẩy băng quay ra, có chút bất ngờ hắn rướn mắt hỏi gã!! - Đâu hết rồi!!
- à đây!! - gã móc trong túi quần ra những viên đạn vàng khè rồi thả vào tay hắn!! - Vừa có chút việc lên tháo ra ấy mà!! -gã gật đầu!! - vào thôi nhỉ!!
cánh cửa mở ra, nó lẽo đẽo theo sau hắn vào trong phòng. căn phòng được bày biện theo kiểu hiện đại đối lập hẳn với tòa nhà. những kệ sách dọc tường dầy ắp những sách và kẹp hồ sơ. trên chiếc bàn gỗ cổ kính, không phải là máy chạy đĩa hay những giấy tờ như trong phim mà là 2 bộ máy vi tính tối tân màn hình vẫn còn đang chạy những dòng chữ trắng nhỏ xíu trên nền xanh, giữa phòng là bộ bàn ghế da màu nâu, một người đàn ông trung niên đang ngồi pha trà. trên người là bộ quần áo công sở chính hiệu. ông đeo chiếc kính tròn trên bàn. nhìn gã nở nụ cười nhỏ rồi cất tiếng:
- Đến rồi hả!! ngồi đi D!! anh đợi mày nãy giờ rồi!! - ông vẫy tay với 2 đứa.
Gã đến giũa phòng, ngồi vào chiếc ghế dài đối diện ông, còn nó khúm núm ngồi cạnh hắn. cầm chén trà ông vừa pha gã hỏi:
- thế nào!! ông đã quyết định chưa!! cái giá đó so với cái chức ông nhận được thì cũng không đến nỗi đắt đâu nhỉ?? -hắn nhấp một ngụm trà, mắt nhắm lại thưởng thức trong vài giây rồi mở mắt ra, thở hắt
- nói thật là nó hơi đắt!! với tài chính của tôi bây giờ không biết có trả đủ cho các anh không!! anh xem thế nào giảm một chút cho tôi được không!! - người đàn ông nói chút bối rối. hắn đặt chén trà xuống
- ôi dào lo gì!! hiện giờ thì ông không thể, nhưng ngồi vào cái ghế ấy rồi ông tha hồ mà vơ!! lúc ý cái con số kia chắc bằng số lẻ ông ăn sáng ấy chứ!!- hắn nhìn thằng vào mắt người đàn ông!! -nếu muốn chúng ta có thể kí hợp đồng, khi nào xong việc thì trả tôi!! ok??
người đàn ông thở dài, đan hai tay vào nhau, cúi mặt suy nghĩ trong vài phút rồi bất ngờ ngẩng mặt nói:
- Ok!! vậy chúng ta viết hợp đồng luôn tối hôm nay!! - ông bước lại phía bàn và lấy ra 1 tệp giấy cùng 2 chiếc bút bi!! - vừa đi vừa cười : - tối nay 2 cậu ở lại đây chút đi. không lấy tiền hai cậu đâu mà lo!!! hàng tuyển riêng đấy!!
- tôi khỏi đi, ngồi đây uống trà mới ông thick hơn!! còn chú em đây đang có nhu cầu phá cái mác đấy đây!! -hắn hất cằm về phía nó!!
- sợ người yêu giận hả!! năm nay con bé cũng ra trường rồi còn gì!! người đàn ông cười nhăn nhở với hắn. - thôi chú em đi nghỉ đi!! cứ yên tâm, không cần ủng giày gì đâu. tự tay anh lựa, hàng mới đấy!! có giấy khám sức khỏe hẳn hoi!!
Hắn quay sang nó. gật đầu. Nó mất vài giây mới nhận ra là gã đang nói với nó. từ nãy đến giờ 2 người nói chuyện như không có nó, và nó cũng chả hiểu họ đang nói về cái gì. điều quan tâm nhất của nó bây giờ là nó đang rất buồn ngủ. 2 mí mắt nó sắp xập xuống trong cái ánh sáng vàng của căn phòng cùng với thứ nhạc như ru ngủ này. nó muốn ngủ....
bước theo người đàn ông khi nãy dẫn đường, nó lên lầu 2 của căn biệt thự. cầu thang xoắn khiến nó chông chênh bước đi. đẩy nhẹ nó cười thân thiện hắn nói:
- phòng cuối cùng cửa màu xanh nhá!! không mấy khi ông chủ đối xử với khách thế đâu đây!! -dúi vào tay nó cái gói nhỏ màu xanh, in hằn hình tròn ở giữa!! -Nếu không yên tâm thì cứ dùng nhá!!
nói xong gã bước xuống cầu thang, để mặc thằng nhóc đang xụp cả 2 mí mắt vì buồn ngủ lại. nó bước về phía cuối hành lang, nơi căn phòng duy nhất có cửa màu xanh ở đó, trên tay tò mò về cái gói đang phát ra mùi hương dâu thơm lừng kia!!
bước vào căn phòng, tất cả các bóng điện trong phòng đều được bật, kể cả phòng tắm. nó thả người đánh bịch xuống đệm, căn phòng nhỏ tầm 20 mét vuông với đầy đủ tivi, tủ lạnh, điều hòa. chiếc giường trải ga trắng muốt cùng 2 chiếc gối xếp ngay ngắn giữa căn phòng. cạnh cửa ra vào là phòng tắm đang đóng cửa.
nhắm mắt lại, nó muốn thả mình vào giấc ngủ, vết cắt bên tay bỗng nhói lên làm nó nhăn mặt. ngồi dậy. nó dùng tay bỏ hết những cọng thuốc lào dính trên miệng vết thương giờ đã ngừng chảy máu. bất ngờ từ phía cửa cất lên 1 giọng nói nhỏ, nhẹ nhàng mà cả đời này chắc nó không thể quên, cái giọng gốc hà nội:
- em chào anh ạ!! - thân hình lấp ló trước cửa, mái tóc đen che nửa khuôn mặt, cô gái bước vào. quay lưng đóng cửa.
. tỉnh cả ngủ. Nó không giật mình hay ngạc nhiên về hạnh động đấy, không phải vì nó biết chuyện gì sắp xảy ra ( ngu vãi ) mà vì nó đang ngây ngất trước người con gái đang tiến về phía nó. khuôn mặt thon dài với 2 má núm đang hút hồn nó cùng với nụ cười như thiên thần. mái tóc đuôi gà cột cao, đưa tay vén tóc mái, chiếc lắc tay kêu leng keng trong đêm tĩnh mịch. cô bé chắc chỉ tầm tuổi nó. trên người là chiếc váy trắng hở ra đôi vai trần trắng nõn nà, không đi giày cao gót mà dưới đôi chân là một đôi giày búp bê màu hồng xinh xắn. từng bước đi uyển chuyển làm thấp thoáng cặp đùi trắng tinh thon dài như đang khiêu khích.
Cô bé đến bên, vẫn đang như trong mơ. nó đứng hình.
- Anh ơi!! - cô bé vẫy vẫy tay trước mặt.
Giật mình đứng phắt dậy, nó lí nhí : -em... em.. xi.. xin lỗi!! em nhầm phòng!!- quên cả mấy cái gói khi nãy được đưa đang rơi ở giường. nó bước nhanh ra cánh cửa, vặn núm khóa...... Cửa khóa rồi!!
Quay về phía nó, cô bé đưa tay bụm miệng cười một cách tinh nghịch. cái má núm xoáy sâu bên cái má hồng hồng, giơ chiếc chìa khóa lên, 1 tay chắp phía sau lưng, nghiêng người:
- anh tìm cái này hả!! -cô bé nháy mắt
nó đang tự hỏi trước mặt nó có phải một minh tinh màn ảnh hay một ca sĩ hàn quốc nào nó từng được nhìn trên ti vi không nữa, cô bé xinh xắn, đáng yêu và hồn nhiên kia chắc hẳn là một hot girl nổi tiếng nào đó đang trêu chọc 1 người bạn mới quen, để rồi giống như những bộ phim truyền hình. 2 người sẽ thành một đôi tình nhân lãng mạn.....
nó gãi đầu tiến về phía cô bé. đưa tay lấy chiếc chìa khóa!! cô bé giấu chiếc chìa khóa ra đang sau. nghiêng mặt đảo mắt khắp căn phòng giả bộ như không biết gì, nhưng với cái nụ cười tinh nghịch kia đủ để thấy nó đang bị trêu chọc rồi. cúi thấp người. nó thò tay ra phía sau định lấy lại chiếc chìa khóa.... bất ngờ cô bé thả tay. chiếc chìa khóa rơi keng 1 tiếng xuống nền đá. hai tay ôm ghì lấy cổ nó. nhắm mắt lại, đặt vào môi nó một nụ hôn nồng cháy. nó trợn tròn mắt, 2 tay run run. cô bé đẩy nó ngã xuống giường. trong lòng rối tung, lúc này nó không nghĩ được cái gì. cảm giác như có mọt dòng điện đang làm tê liệt cơ thể nó khiến nó không còn chút sức lực nào mà kháng cự lại cô bé yêu ớt kia khi 2 chiếc lưỡi xoắn lấy nhau trong miệng, cơ thể nó mềm nhũn ra. đôi tay dần dần nâng lên. nó ôm ghì cô bé và0 lòng, để mặc cho bản năng điều khiển thân xác. mắt nhắm lại. nó buông thả ..............................


Liếc nhìn xuống đất, vung vãi mấy gói nhỏ khi nãy được đưa mà giờ đã bị xé ra gần hết. nó nhìn cô bé đang nằm trên ngực nó:
- E..em.. tên là gì?? - Nó ngập ngừng. nó thấy cò chút tội lỗi khi mà sau khi làm xong cái chuyện đó nó mới hỏi cô bé.
- E tên là Thư!! cô bé nhắm mắt tay vân vê trên ngực nó trả lời!! - Còn anh!!
- Anh tên Hải!! -nó thở dài!! trong đầu nó đang nâng nâng nhớ lại cái cảm xúc vừa mới qua!!
- Quỷ này!! lại nghĩ bậy phải không!! -cô bé đưa tay dúi nhẹ mũi nó!! nó cười hì
- Em xinh như diễn viên hàn quốc ý!! sao không đi làm diễn viên mà.....!! nó ngập ngừng.
- mà làm gái gọi đúng không!! -Cô bé típ mắt lại!! - tại em thick thôi!!
- Ủa chứ không phải do hoàn cảnh ra đình như mấy cái tờ báo nói sao!! -nó ngạc nhiên đến suýt chút nữa há hốc mồm ra!! nó không ngờ đến câu trả lời như thế!!
- cũng có một chút!! mẹ em mất sớm!! bố em bỏ em đi cách đây vài tháng cùng toàn bộ tiền trong nhà. căn nhà em đang ở bị ngân hàng niêm phong. em cùng mấy đứa bạn bỏ đi chơi hạ long không biết gì, khi về thì mọi chuyện đã đanh, em ở nhà mấy đứa bạn 1 thời gian, nhưng rồi cũng chả đứa nào nuôi nổi em, em tự biết mà đi thôi!! chắc em ăn nhiều quá chúng no hông nuổi nổi em đấy!! -vẻ thoáng buồn bị đánh tan bằng cái nụ cười tinh nghịch trên khuôn mặt đang lè lưỡi típ mắt cười!! -sau đấy em chẳng biết làm gì!! nhờ vả họ hàng thì em không muốn, vì họ hàng em cũng nghèo lắm. thế rồi ông chủ ở đây nhận em vào khi em lang thang ở quán bar!! khi nhận được lời mời bảo làm việc này em cũng chẳng đắn đo mà làm luôn em thấy làm việc này cả 2 đều thỏa mãn. em lại có tiền nữa!! dù sao em cũng chả còn trinh tiết gì mà phải xấu hổ cả!!
- Em....mất từ bao giờ!! -nó ngập ngừng hỏi!
- ừm... từ năm học lớp 11 anh ạ!! -em quen với một anh! khi đó ảnh đang đi làm rồi!! ảnh hứa sau này lấy em làm vợ. đấy cũng là mối tình đầu của em!! - vừa nói cô bé vừa mặc lên người chiếc áo sơ mi trắng của nó!! -Sau khi ngủ với nhau được ít lâu em mới phát hiện ảnh đã có bạn gái và chuẩn bị cưới!! em tự động bỏ đi không gây phiền hà gì cả!! sau đó em yêu thêm vài người!! và cũng quan hệ với họ!! nhưng rồi cũng bỏ em mà đi cả!! - ôm cổ nó!! cô bé nhắm mắt lại. rúc vào người nó như chú chim nhỏ!! -Đây là lần đầu làm việc của em đấy!! có anh mở hàng may mắn quá đi!! hì hì!!
- Em định làm cái nghề này suốt đời sao!! nó quàng tay ôm cô bé, hôn nhẹ lên trán
- Không!! em muốn học nốt cấp 3!! dù quá tuổi nhưng em vẫn muốn học hết cấp 3 rồi kiếm một việc gì đó làm mà sống!! em không muốn dựa vào người khác mà sống anh ạ!!
Nó thở dài. giá như Thư không ở trong hoàn cảnh này!! nó đã yêu cô bé rồi. Vậy nhưng nếu ở hoàn cảnh binh thường. một người như Thư chắc không bao giờ để ý đến 1 thằng bé với 2 cái đít chai trên mắt, suốt ngày học như nó đâu!! không biết lên vui hay lên buồn nữa.
- Nghĩ gì vậy cưng!!- cô bé ngước nhìn nó, đôi mắt long lanh
- Anh đang nghĩ là anh yêu em xừ mất rồi!! hì hì!! - nó buột miệng
- Vậy à!! em cũng đang nghĩ thế đấy!! hihi!! -cô bé cười tinh nghịch, chồm lên hôn nhẹ vào má nó!! -thưởng cho vì câu nói ý ^^ !!
- thưởng vậy thôi à!! - nó chọc cô bé!!
- Chứ sao giờ!! hết ấy rồi!! anh không sợ em bệnh à!! -típ mắt lại, cô bé lè lưỡi với nó
- Em không sợ, anh sợ sao!!
- Cái đồ quỷ!! -đưa tay bẹo 2 má nó lắc qua lắc lại. cô bé chồm lên người nó đặt vào môi một nụ hôm. nó ôm gì cô bé vào trong lòng........
"rầm" cánh cửa bật mở. phía ngoài là 3 người với bộ quần áo xanh lá mà chẳng ai là không biết. cả 2 đứa giật mình. Thư với chiếc chăn che người. trên người cô bé giờ chỉ có chiếc áo trắng sơ mi của nó. ngồi bật dậy. nó nhìn ra phía cửa không dám nói câu nào.
- Tất cả đứng im!! cảnh sát hình sự đây...........

Chap 4

Lẽo đẽo theo 3 người đàn ông xuống nhà. mặt cả 2 đứa tái nhợt đi vì sợ. cô bé thư sợ co rúm người, đôi tay run run bám chặt cánh tay nó không rời, bộ váy trắng càng khiến Thư bây giờ giống hệt chú vịt con đang bơ ngỡ trước khoảng trời mới....
- ngồi xuống đi 2 đứa!! - hắn nói, vẫn bình thản hút thuốc với khuôn mặt không biểu lộ chút cảm xúc nào. bên cạnh hắn, người đan ông đang viết lách gì đó trên tờ giấy, vừa viết vừa trả lời người ngồi trước mặt.
trong căn phòng lúc này có ít nhất là 2 chục người, quá 2/3 là CSHS. chăng khó để phân biệt họ với những người trong nhà. tất cả họ đều mặc đồng phục xanh. Họ lục tung các kệ hồ sơ, những quyển sách, những ngăn kéo.... khiến căn phòng đảo lộn một cách thê thảm.
- Thế nào!! các anh đã tin tôi chưa!! một doanh nhân có cơ hội ứng cử vào quốc hội năm sau như tôi đâu có điên mà đi buôn cái thứ chết người ấy!! -người đàn ông nói và nhấp một ngụm trà từ cái chén còn bốc hơi trên bàn!!
- Chúng tôi chưa thể nói trước được điều gì!! có tin báo ông đang mua bán "hàng trắng"!! và đêm nay là đêm ông giao dịch!! -người cảnh sát già nhướn mày nhìn D rồi quay lại với gã đàn ông. -Dù sao chúng tôi cũng phải lục soát ngôi nhà đã rồi mới nói gì được!! -gã ngẩng đầu nhìn quanh!! mà với ngôi nhà này chắc phải đến sáng mất!!
- Thôi nào!! anh bạn tôi chỉ đến kí hợp đồng để thuê nhân công thôi mà!! -gã đưa bàn tay chỉ về phía D đang bình thản ngồi thả khói thuốc!! -Anh phải để họ đi chứ!! đứa cháu họ tôi và bạn trai nó còn phải đi học mà!
Gã và người cảnh sát nhìn thẳng vào mắt nhau trong vài giây bỗng người CSHS cất tiếng:
- thôi được rồi!! đợi chúng tôi làm thủ tục và kiểm tra thân thể để chắc chắn họ không mang gì ra ngoài thì chúng tôi sẽ để họ đi!! - ông đứng dậy, vậy tay gọi 1 người đang lúi húi lục lọi!! -Ê Tâm!! kiếm tra giấy tờ tùy thân và đồ đạc của họ xong để họ đi!!
Người thanh niên cao to bước tới bên cạnh nó, cất giọng trầm trầm :
- 3 anh chị vui lòng xuất trình giấy tờ và đi theo tôi!! - hắn bước đi trước, theo sau là D đang đút tay vào túi quần đi với dáng vẻ thong dong, bên cạnh là nó và Thư đang ngơ ngác.
Căn phòng bên cạnh chỉ bằng nnuwar căn phòng khách nhưng đầy đủ như nó. Trong phòng là 2 CSHS trẻ. 1 người đứng dựa lưng vào cửa, một người ngồi hờ trên chiếc bàn gỗ.
- Mọi người vui lòng cho tôi xem CMTND!! -anh ta chìa tay ra.
Nó lúi húi lấy trong ví ra, bên cạnh nó Thư đang lục trong chiếc ví hồng nhỏ trên tay. còn D, gã chỉ móc tay vào túi quần rồi đưa ra như có chuẩn bị sẵn từ trước!!....
- Cậu chưa đủ 18 tuổi!! - anh ta chau mày nhìn nó rồi nhếch mép cười, và cũng lần đầu tiên nó thấy D nhăn mặt.
- Dạ....! - nó hỏi lại, nhưng nó thừa hiểu chuyện gì đang xảy ra!! tính theo ngày tháng sinh nó còn đến hởn nửa năm nữa mới đủ 18t. và khi bị bắt gặp thì nó đang....
Nó quay nhìn D cầu cứu, lúc này gã đã lấy lại vẻ bình thản lúc đầu. gã gật đầu nhẹ, đưa tay vỗ vỗ vào túi quần mình. nhìn tay gã nó chợt hiểu ra.....
Tiến lại gần anh chàng CS nó nói với giọng run run:
- E..e...em có chút, anh cầm tạm gọi là trà nước!! -nó đưa tay vào túi định móc mấy tờ tiền mà trước khi vào D đưa cho nó.
Phía sau lưng, gã đang lắc đầu vẻ chán nản, tay đập trán nhưng miệng vẫn cười tủm. còn Thư, nó nghe rõ tiếng cô bé cười phụt ra nhưng kịp đưa tay bịt lại. mắt cô bé tròn xoe nhìn nó, trên mặt vẫn còn chút sợ sệt....
Tên CS phía cửa giật mình như bị ai cấu, đứng thẳng phắt dậy ngó nghiêng bên ngoài căn phòng rồi quay ra gật đầu với gã đang kiểm tra nó. Gã đàn ông nhìn nó nhếch mép cười, người ra rung lên vì nhịn cái tiếng cười thành tiếng suýt phát ra.... gã nói nhỏ và nhanh đủ để chỉ nó nghe thấy:
- kẹp vào quyển sách màu đỏ phía sau lưng...!! - vừa nói gã vừa nhìn ra cửa xem có ai không. Lúc này anh chàng HS kia đã đứng hẳn phía ngoài để canh chừng……
nó kẹp mấy tờ 500k vào quyển sách và trở về đứng cạnh Thư. cô bé bám lấy tay nó, nép sát....
- Chú kiếm được người yêu xinh đấy nhỉ!! -Tên CS nháy mắt với nó và tiến về phía Thư!! -Hôm nay hình như không có nữ cảnh sát nào để kiểm tra thì phải!! -vừa nói gã vừa đưa tay vuốt dần từ má xuống đôi vai trần đang run lên vì sợ, nép sát về phía nó... tay gã lần dần xuống lưng, đôi mắt nhìn Thư đầy vẻ thèm muốn,
Trong người nó bỗng như có cái gì vừa phát nổ. nó đưa tay gạt phắt tay của gã đang lần dần qua hông của cô bé ra:
- Đừng có động vào người yêu tôi!! - nó trừng mắt nhìn gã, từ khi sinh ra đến giờ, nó chưa đánh nhau bao giờ, không phải vì nó yếu, mà mỗi lần chuẩn bị đánh nhau với ai. chân tay nó run lẩy bẩy, mắt nhắm tịt. chính vì thế nó thường xuyên bị bạn bè trêu chọc. nhưng trong lúc này, nó có cảm giác chỉ cần gã đàn ông trước mặt nó dám làm gì, nó sẵn sàng nhảy bổ vào không ngần ngại....
tên CS nhìn ra phía cửa rồi quay lại, mặt sát với nó. gã nở nụ cười nhạt:
- Người yêu cái đầu b......!! mày tưởng anh ngu chắc!! ko phải vì lão sếp anh thỏa thuận trước rồi thì hôm nay anh cho chú vài đấm!! - ngón tay hắn chọc vô ngực nó, đôi mắt nhìn nó đầy khinh bỉ!!
- Chú kiếm được người yêu xinh đấy nhỉ.......!! -tiếng nói của chính gã vang lên phía sau lưng làm cả 3 người giật mình. D đã ngồi trên chiếc ghế đầu căn phòng từ lúc nào, trên tay gã là chiếc điện thoại iphone đang chĩa thẳng về phía 3 người...
- Nét phết!! -Gã nhìn màn hình điện thoại và nói!! -điện thoại xin có khác!! âm thanh cũng tốt chứ, đáng đồng tiền đấy!! -Tên CSHS tái mặt. lùi xa khỏi nó và Thư!! –Chúng tôi đi được chưa nhỉ!!
D đút cái điện thoại vào trong túi quần, tiến lại gần tên CSHS
- Các anh kiểm tra xong hết rồi phải không!! –mặt đối mặt D nhìn gã nhắc lại một lần nữa : - chúng tôi đi được chưa!!
bộ dạng kiêu ngạo khi nãy của gã cảnh sát giờ đây biến mất hoàn toàn, gã khúm núm người, khuôn mặt tái nhợt.
- được rồi!! 3 người có thể đi!! – gã chạy ra phía cửa!! –Báo với sếp đã kiểm tra xong!! Họ có thể đi!!
- Đi thôi!! –D bình thản đi trước. dẫn 2 đứa nó. Để lại phía sau lưng 2 gã CSHS trong phòng đang lúi húi lật nhanh quyển sách màu đỏ để trên bàn………..


Thư đã bắt taxi về. nó và gã ngồi trên chiếc xe đang chầm chậm tiến về phố nhà nó.
- chú cứ về đi!! tối mai gặp anh chỗ cũ!! bây giờ đã 5h rồi còn gì!! - Gã quay mặt về sau nói với nó. -Chú làm tốt lắm!! có vẻ sau tối hôm nay chú cũng có thêm tí bản lãnh rồi đấy nhỉ!! dám chừng mắt với cả công an cơ mà!! – nhếch mép cười tinh quái với nó!! – Đàn ông có khác.
- Sao bị công an bắt tại trận mà em với anh được thả dễ dàng vậy….!! –nãy giờ nó vẫn thắc mắc giờ mới dám hỏi
- ui dào!! Bày trò ý mà!! Mấy lão ấy cạ với nhau cả rồi!! lão có buôn hàng trắng đếch đâu mà sợ!! mấy gã công an kia chỉ đến cho vui thế thôi, chứ mấy đứa nó đã được bịt họng hết rồi!!- gã cười nhạt!! -có điều hôm nay chú đưa tiền lộ liễu quá, vào thẳng vấn đề không chút rào đón nào như thế mà có người khác nghe thấy là anh em ta ngồi khám rồi đấy!! may mà lão ấy sắp đặt ca rồi!
- ý anh là vụ lục soát này ông ấy biết trước rồi á!! – nó ngạc nhiên
- lão ấy không biết trước lúc nào!! chỉ biết là sẽ bị lục soát thôi!! mà cái cớ buôn hàng trắng cũng là lão chỉ cho mấy thằng CS ấy mà. chứ có thằng ngu nào lại đi soát nhà lão ấy vì cái cớ dở hơi đó đâu!!
- Nhưng……..
nó chưa nói hết câu, chiếc xe đã khựng lại trước cái công viên đối diện con hẻm đen thui.
- Xuống đi!! Mai chỗ này, nếu chú còn muốn!! –nó nhảy xuống xe, gã rú ga vụt đi trong màn đêm để lại thằng bé nhìn theo ánh đèn pha đang mờ dần…..
Vết thương nhói nhẹ lên vì khi nãy trèo tường va phải song sắt. nó đứng trước cửa phòng ngủ của bố, bố nó vẫn đang ngủ, bên cạnh là đứa em gái nhỏ ôm cuốn sách tập đọc 3 đang say sưa với giấc mơ của mình. Thở dài một tiếng, nó rón rén trở về phòng một cách nhẹ nhàng. Buông người đánh bịch xuống giường. mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, trong đầu nó hiện lên mái tóc đuôi gà…đôi giày hồng hồng….chiếc váy trắng tinh…. Hơi thở dồn dập. giấc mơ đến với nó từ khi nào…

Chap 5 :

- Dậy đi con trai!! Gần 10h rồi đấy!! –tiếng bố nó gọi từ dưới nhà vọng lên. Với tay chộp cái đông hồ nhìn giờ. Đã 9h 45 rồi, lồm cồm bò dậy lết vào trong nhà tắm, nhìn vào trong gương, nó thấy đầu tóc nó rối bù, bộ quần áo trắng học sinh xộc xệch trên người nó. Tóm lại, nhìn nó vô cùng lếch thếch. Khác hẳn với cái hình ảnh chỉnh tề thường thấy mỗi khi ra ngoài của mình
đánh răng với tình trạng mắt nhắm mắt mở, trong đầu nó nghĩ vẩn vơ về cái buổi tối hôm qua. Cái cảm giác ấy cứ như vẫn còn đọng lại chút gì trên cơ thể nó( chắc là khu vực phía dưới), mùi hương phảng phất của Thư trên chiếc áo làm nó càng lạc thêm vào cái cảm giác đắm chìm huyền ảo……. nó đã là 1 thằng đàn ông đúng nghĩa…….


đánh rơi túi thức ăn trên tay xuống nền. bố nó đang nhìn vào cái thằng đeo tạp dề phía trong bếp như nhìn thấy người sao hỏa.
- ái chà chà!! Con trai bố hôm nay vào bếp cơ đấy!! –vừa nhặt túi rau ông vừa cười với nó. Kiểu gì hôm nay bố cũng rửa được vài chục cái xe đấy!! trời mưa to mà!!
đứng dựa người vào cửa, ông nhìn nó nấu ăn. Đã lâu lắm rồi từ ngày mà mẹ nó vắng mặt. nó mới bước lại vào căn bếp này. Trước đây cứ mỗi ngày chủ nhật, nó lại cùng mẹ nấu ăn cho cả nhà. Tài nấu ăn của nó chắc cũng chẳng thua kém gì đầu bếp. thế nhưng khi nhà chỉ còn lại 3 người, nó không còn bước xuống đây nữa, vì mỗi lần bước xuống, nó lại chỉ chực khóc mà thôi. mọi công việc nấu nướng đổ lên đầu bố nó, từ việc mặc com-lê đi mua bán kí kết hợp đồng, giờ đây ông mặc tạp dề và rửa xe trong cái kiot nhỏ.
Thi thoảng nó dừng tay, liếc nhìn qua ông. Chẳng biết từ khi nào. Nó đã cao hơn cả ông mất rồi. ông đứng đó, mặc chiếc áo phông đen cùng chiếc quần cũ sờn chỉ. Mái đầu ông đã rụng nhiều tóc kể từ khi chuyện ấy xảy ra. Nó cũng đã lấm tấm bạc hơn ngày xưa rất nhiều. ánh mắt ông nhìn nó vừa có chút tươi vui vừa tò mò. Rồi như vừa quyết định điều gì ông lên tiếng:
- ăn cơm xong đi với bố đến đây!! – ông quay lưng đi về phía phòng khách, nhấc máy điện thoại và gọi…..
Bữa ăn tươm tất được dọn ra, em nó lon ton chạy ngội vào chỗ, tay cầm theo chiếc thìa của riêng mình. Nó nhìn em nó, không hiểu sao hôm nay nó thấy em nó có chút gì đó tồi tội. vẫn bộ quần áo ngủ đây, vẫn cái ghế đấy. mà sao khi nhìn đứa bé lớp 3 trước mặt. nó chỉ biết thở dài… gắp thức ăn để vào bát cho em, nó nhìn bố nó
- Chốc bố con mình đi đâu đấy ạ!!
- Cứ đi rồi biết!! –ông đang mặc bộ com lê chỉnh tề mà nó cứ nghĩ là đã mốc meo trong tủ từ lâu, quay qua phía em!! –Bống tí ở nhà ngoan. Sang thím chơi!! Để bố với anh đi có việc nhé!!
- Dạ!! –con bé dạ một tiếng to rồi lại tiếp tục ăn!! Nhà thím nó không có trẻ con lên thím rất cưng chiều nó. Nhưng cô lại phải đi làm cả tuần lên ít khi nó qua đó chơi được. Có lẽ con bé cũng hiểu điều ấy lên không biết từ bao giờ. Con bé đã học được cái cách để chơi một mình mỗi khi anh và bố không có nhà….


- Giá cả là như vậy!! tăng giảm hay không đừng hỏi tôi !! – ông cầm chén trà nhấp một cách khoan thai !! –mọi chuyện là do con trai tôi quyết định, mảnh đất này đứng tên nó mà !!
2 người phụ nữ ăn mặc sang trọng mở tròn mắt nhìn ông lại nhìn sang cái thằng có điệu bộ không khác gì họ hiện giờ
- Cậu có đồng ý bán không !! –người phụ nữ lạ hỏi nó điệu bộ dò la !! – tôi sẽ trả thêm 30tr là 930tr nếu cậu đồng ý làm giấy tờ ngay hôm nay, đưa trước một nửa, khi nào xong bìa đỏ sẽ trả đủ !!...
- Bán !! nó trả lời nhanh gọn.


- Uống đi !! hôm nay bố cho mày uống !!- ông đưa cái chén rượu nhỏ cho nó !!
- Sao hôm nay bố lạ thế !! – nó cầm cái chén trên tay ông, quán hàng tối mập mờ ánh đèn. Trên những dãy ghế là những hội thanh niêm tụm năm tum ba, vài ba cặp tình nhân ngồi đút cho nhau ăn những thứ đồ nướng thơm lừng một cách tình cảm. trong cái góc nhỏ, dưới gốc cây như lạc giữa khoảng cảnh chỉ có nó và bố. 2 con người, 2 thế hệ !!
- Câu đấy ai hỏi ai đây !! – bố nó nháy mắt với nó, khuôn mặt nở nụ cười tinh quái !! –Nói xem, có người yêu rồi phải không !!
- Làm gì có ạ !! nó cười, nhưng không phải là cười theo kiểu xấu hổ, mà cười 1 nụ cười đầy sầu thảm. nếu bố nó biết chuyện gì xảy ra đêm qua, chắc bố nó sẽ không thể ngờ đứa con trai của mình đã lại đi qua đêm với một….
ông ngừng cười, đôi mắt nhìn đứa con trai đang ho sặc sụa vì thứ ông vừa đưa cho nó !! đôi mắt của ông đã không còn lanh lợi như trước kia. Nó tối hơn và xung quanh cũng nhiều nếp nhăn hơn.
- Ngày xưa bố với mẹ sao lại lấy nhau thế ạ !! con thấy tính bố mẹ trái ngược nhau lắm mà !! –nó hỏi để lấp liếm ánh mắt dò xét của ông
- Bố bị mẹ con tống tình !!- ông nhoẻn cười, còn nó thì suýt sặc tập 2 !! – chưa bao giờ ông kể chuyện ngày xưa của mình cho nó nghe. Nó nghĩ có lẽ vì số câu nói chuyện của ông và mẹ tăng dần tỉ lệ nghịch với số tiền kiếm được của họ !! nó nhìn vào mắt ông và im lặng. Anh mắt ấy không đùa….
- Ngày xưa khi đi bộ đội có một đứa con gái yêu bố lắm !! – ông bắt đầu câu chuyện đôi mắt nhìn bâng cua, thở dài !! – khi ấy bố còn trẻ, nhưng không mơ mộng như 1 số thằng đâu. Đời bộ đội lúc bấy giờ khổ, quanh năm ăn cái thịt hộp với rau rừng ngán muốn chết luôn, mà còn chẳng bữa nào được no chứ… hồi đấy mấy anh hem hoir nhau bây giờ mày ước cái gì con biết mọi người ước cái gì nhất không- ông dừng lại hỏi nó !!
- Chắc là ước được về nhà !! – nó tò mò
- Về nhà để dân làng người ta cười vào mặt sao con !! lúc ấy trai tráng đi bộ đội cả, còn đứa nào ở nhà thì không bị người ta nhổ nước bọt cho chết ngập thì gia đình cũng bị chính quyền nó hành cho đủ kiểu !! –ông nhấp chén rượu !! –cái mà ae ước lúc ấy, chỉ là một bát cơm trắng ăn với muối là đủ !!.....
- Thế thì liên quan gì đến cái cô yêu bố !! –nó nói với giọng chọc ghẹo !!
- Hà hà….. cô đó tuần nào cũng mang đồ lên thăm bố !! thế là bố yêu luôn !! mặc dù cô ấy chả xinh đẹp gì đâu !! –mặt ông đỏ lên, không biết vì rượu hay vì câu chuyện !!
- Thế thì sao ạ, con tưởng bố đang cho con biết vì sao bố bị mẹ tống tình mà !! – nó vẫn chưa hiểu mục đích câu truyện của bố !!
- Bố ngủ với cô ấy !! –mặt ông tỉnh bơ, đưa chén lên môi.
- Phụt…… !!! - sặc tập 3, nước mắt nước mũi dàn dụa, nó cố định thần. người bố mà nó hằng ngưỡng mộ, người mà luôn đững đạc và lịch sự. người anh hùng trong lòng nó vừa mới nói cái câu có mơ nó cũng chả ngờ tới !!
- Sau đó ít lâu !! bố nhận được quyết định chuyển đơn vị !! ông bình thản kể tiếp !! – bố đi mà chẳng nói câu nào với nhà cô ấy !! 1 tháng sau bố nhận được tin cô ấy lấy chồng !! sau đó một thời gian cô ấy sinh 1 đứa bé trai với người chồng mới !! –ông thở dài !! –và bố không biết đấy có phải con của bố không !!
Từ nãy đến giờ, nó đi hết từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác !! nguyên cái việc bố nó có quan hệ với người khác trước mẹ đã là 1 cú sốc với nó rồi. giờ lại thêm cái tin nó có thể có 1 thằng anh trai nữa càng làm nó như bị đánh bom vào trí não !!
- thế bố không tìm cách kiểm tra ạ !! – nó hỏi
- Kiểm tra kiểu gì !! thời ấy làm gì có cách gì mà kiểm tra bây giờ !! – ông nhăn răng cười !! – đấy là bố đoán thế thôi !! chứ bây giờ người ta đang sống yên vui mình đến làm rùm beng sao !!
- Chứ tại sao bố bảo mẹ tống tình bố !! –nó hỏi 1 cách mất bình tĩnh !!
- Sau đấy bố trở về quê làm nghè lái đò !! ông tiếp tục… tay vẫn rót rượu !! khi đó bố gặp mẹ con !! mẹ con khi đó làm nghề lái buôn thuốc !! mẹ con cũng không phải là một người đẹp, và bố cũng không thick mẹ con !! qua lại giữa hai người chỉ đơn thuần là người mua và người bán. Thế nhưng sau này bố mới hiểu !!- ông dừng lại nhấp chén rượu !! –kh..à…à.. !! thời đấy thuốc phiện chưa bị cấm !! người ta cho nhau như kiểu cho điếu thuốc lá ý. Gần như thanh niên đứa nào cũng hút. Mà nó cũng không phải cái heroin như bây h đâu, mà chỉ là nhựa cây đơn thuần thôi, còn muốn mua được loại đã qua chế biến thì phải tìm khổ lắm !! –ông uống cạn chén rượu !! – khi đó ông già cạnh nhà. Chơi với ông nội con như 2 anh em ấy, bị bệnh lao sắp qua đời, bố tìm mua cái thứ ấy để ông ấy hút cho bớt đau. Thế là bố quen mẹ con….. !! -ông thở dài !! – khổ thay 2 cái thằng con trai ổng cũng mê cái món này, thế là nó nhờ bố mua hộ. bố phải nhờ đến mẹ con mua cái thứ đó giùm cho. Và rồi !! –tay ông run run…. ông cúi gằm mặt. mắt nhắm tịt, khóe mắt long lanh nước. –cả 3 người chết vì sốc thuốc !! chính bố đã giết 3 người ấy !! – ông ngước mắt lên, nuốt ngược cái thứ đang chực rơi ra ở mắt.
Mặt nó tái đi, nó đã không thể tin vào những gì mình nghe thấy nữa. những điều bố nói với nó bây giờ giống như 1 câu truyện phi hiện thực được kể cho đứa con nít nghe. Và đứa con nít ấy buộc phải tin những gì người lớn nói.
- Người ta điều tra xem nhà đó chết vì cái gì !! và sự thật thì chỉ có bố và mẹ con biết !!
- Nghĩa là…. !! –nó nhìn bố nó bàng hoàng
ông gật đầu, miệng nở nụ cười gượng gạo.
- Vậy là bố không hề yêu mẹ !! –nó chực khóc
- Cũng không hẳn !! sống với nhau bao năm tình cảm phải có chứ con !! lửa gần rơm lâu ngày cũng bén mà !! –ông đặt chén xuống !! –bố yêu mẹ con !! nhưng không phải lúc đó mà là sau này !!
- Vậy có khi nào bố làm chuyện có lỗi với mẹ, ngoài cái cô thời bộ đội của bố chưa !! –nó nhìn khuôn mặt đỏ lừng vì rượu của bố.
- 2 lần !! –ông ngẩng mặt suy nghĩ. – lần đầu là khi mẹ con sinh con !! 9 tháng trời sao bố nhịn được hả con trai !! –ông nhăn răng cười với nó
- Thế lần thứ 2 là sinh em ạ !! –nó biết, ông say rồi !!
- Không !! cách đây vài ngày !! –uống nốt chén rượu trên bàn. Ong nháy mắt với nó. – sau này đừng cho mẹ con biết nhé !


- Đặt bố xuống giường, nó thở gấp. không hiểu vì bố nó nặng hay vì nó cũng đã ngà ngà !! cởi giầy, thắt lừng, ca-vat cho bố nó nhìn ông !! bỗng nó thấy thương ông lạ lùng, tất cả những ngạc nhiên, những trách móc khi nãy giờ tan biến đi đâu hết. nó quay lưng bước ra cửa !!
- Đừng như bố con nhé !!! –tiếng nói vang lên trong căn phòng tĩnh mịch một cách bất ngờ. Nó giật mình quay lại, bố nó vẫn nằm ngủ say như chết, không nhúc nhick. Nhìn quanh căn phòng nó khép cửa…..

Công viên hôm nay không tối như bữa trước. dưới cái đèn bóng người thanh niên ngồi vắt sang 1 bên chiếc xe với mặt kính sứt mẻ. trên miệng là điêu thuốc đang cháy đỏ. Hắn quay qua, nhìn nó đang tiến lại gần. vứt điếu thuốc, nổ máy xe. Hắn cất tiếng nói :
- Lên xe nào chú em !!!....

Chap 6:
- Mình đi đâu đây anh !! –nó cố gắng tìm một câu hỏi khác nhưng trong đầu nó chẳng nghĩ được gì ngoài câu ấy cả !!
- Tìm người !! – hắn rẽ vào một con phố nhỏ vẫn sáng đèn.
- Tìm người !! tìn ai thế ạ…. !! nó tò mò
- Chú khỏi biết, đi theo anh là được !! – chiếc xe đi chầm chậm dần
Dọc tuyến phố chiếc xe đang chạy, những cô gái mặc những bộ quần áo ngắn cũn cỡn, trong cái thời tiết se se lạnh này, mặc như vậy cũng chẳng khác gì cực hình. Thấp thoáng sau những chiếc cột điện, một vài cô đang ngồi hút những điếu thuốc 1 cách chậm dãi. Xa xa, cách vài ba đoạn lại thấy những chiếc xe máy khác đang bị níu kéo bởi những bàn tay đeo đầy những nhẫn, vòng, móng tay lòe loẹt các sắc màu khác nhau. Một vài cô đã ngồi ôm những người lái xe một cách thân mật, bàn tay ôm quanh eo rất tình tứ. vài người đàn ông dừng xe nơi những cô gái đứng, bàn tay khám phá khắp cơ thể họ một cách tục tĩu để rồi lắc đầu bỏ đi. Nhưng rồi tất cả bọn họ đều đi ngược chiều với nó, với cái ôm đôi khi là phía dưới cả eo…..
Nó ngỏng cổ, mong nhìn thấy một mái tóc đuôi gà cùng chiếc váy trắng….
- Đừng có tìm !! con nhỏ đó không ở đây đâu !! – D vừa lái xe vừa nói với nó !! – chú lên quên con bé ấy đi !! đừng quên nó chỉ là hàng để tiếp chú thôi !! chú đừng mơ tưởng gì với nó để rồi mà thất vọng
Nó hiểu điều đó chứ, ngay cái đêm ấy nó cũng đã biết điều này. Nhưng trong tâm trí nó vẫn mong manh một chút hi vọng nào đó được gặp lại Thư. Mặc dù nó biết, nếu gặp lại chắc nó với cô bé chỉ là người mua và bán….
D lái xe, đôi mắt đưa khắp 2 bên đường, con đường sáng cái ánh sáng vàng mờ ảo. những cô gái bắt, vẫy tất cả những chiếc xe đi qua nhưng tuyệt nhiên không ai lại gần chiếc xenos đang đi. Họ chỉ nhìn D, môi cười 1 nụ cười vui vẻ thân mật, thi thoảng một vài người ngạc nhiên khi thấy D, họ vẫy tay, nhưng để chào chứ không phải để mời gọi !!....
Chiếc xe đi hết tuyến phố, dừng lại trước cửa một căn nhà cấp 4 nho nhỏ. Một người đàn ông cao lớn chạy ra chỗ nó. D nhìn anh ta lạnh lùng nói :
- Tên thường dùng là Tuyết Trâm, cao khoảng 1m68. Biết chứ !!- châm điếu thuốc rít một hơi !! – trước ở đây giờ không biết đã dạt đi đâu !!
- Có mỗi cái tên thế thì tìm kiểu gì !! có đứa nào đi khách dùng tên thật đâu !! –gã đàn ông gãi đầu nhìn D nói !! – còn thông tin gì không
- Còn !! –quay nhìn nó nhanh 1 cái, D ngoắc tay ra hiệu cho hắn lại gần, thì thầm vào tai hắn mấy câu !! –hắn gật đầu ra vẻ hiểu ý rồi chạy biến vào trong.
qua chiếc cửa sổ kính sứt mẻ, nó thấy hắn và một người phụ nữ lúi húi trên chiếc bàn đầy những bức ảnh…. 5p sau hắn mang và đưa cho D bức ảnh 1 người phụ nữ
- Phố ... nó mới dạt ra đấy !! – hắn gật đầu rồi trở lại căn nhà, không quên vẫy tay chào D !!
- Giờ anh cho chú đi xả hơi đây !! hôm qua chắc chú chưa đủ nhỉ !! – quay mặt nhoẻn cười với nó, chiếc xe phóng vọt đi, để lại sau lưng là những chiếc xe khác không ngừng ra vào con phố
.
.
.
.
.
Chiếc xe dừng trước một cô gái tầm 20t, cô ta có một nước da trắng đến như đang phát sáng dưới ánh đèn vàng kì ảo. chiếc quần đùi ngắn cùng cái áo 2 dây kẻ sọc ngang làm cho những khu vực phát sáng ấy như khiêu khích những người xung quanh, đôi chân thon dài cộng thêm đôi guốc khiến cô ta cao hơn cả D, đang đứng trước mặt. đôi tay D đang ôm sát cô gái ấy vào người một cách bất ngờ, cô gái bị bất ngờ ngã vào lòng D với vẻ mặt ngạc nhiên, đá lông nheo với cô gái D như biến thành một người khác, khuôn mặt anh ta giờ có một nụ cười một cách đúng nghĩa, nhìn D lúc này chả có vẻ gì là gã bụi bặm hay đi cùng nó cả, nó thiết nghĩ trong đầu
- Muốn vui vẻ à chàng trai !! – giọng sài gòn, cô gái lấy lại vẻ bình tĩnh sau màn tấn công của D, khuôn mặt thanh tú, đôi môi đỏ mọng ấy sát gần mặt D
- Em tên gì !! – D nhìn cô gái hỏi đưa nốt tay kia nâng nhẹ cằm cô gái
- Em tên Hương !! em mới từ sài gòn chuyển về đây đấy !! anh muốn biết con gái sài gòn như nào chứ !! nháy mắt với gã điệu bộ gợi tình cô ta nhìn nó !! – 2 người sao !! cô ta nhăn mặt
- Em rủ thêm bạn em được không !! – D nói nhanh lấp đi khoảng bói rối của hương !!
- Ok !! vậy em bắt taxi nhé. Bạn em đến liền hà !! –cô ta rút điện thoại gọi !!
- Thôi khỏi !! D nhìn điện thoại của mình !! giờ còn sớm mình đi đến quán karaoke nào đã !! anh với chú em đây đến trước , em với bạn đến sau nhé !! – dúi vào tay cô tờ 500k D nhảy lên xe phóng đi không quên để lại địa chỉ quán.


Nó đang ngồi trong một quán karaoke trong con hẻm nhỏ, dưới ánh đèn xanh đỏ lập lòe, bên cạnh nó là một cô gái đang ra sức ngồi sát nó hết mức có thể, đôi tay cô ta ôm chặt lấy nó, cố gắng đưa những gì quân áo không che đi vào cơ thể nó. Dổi diện, D đang ôm eo cô nàng ấy. đôi tay cô ta ra sức rót bia vào chiếc cốc trên bàn mời D. Vẫn cái khuôn mặt lạnh lùng như chưa hề xuất hiện khuôn mặt kia của mình, D áp sát người cô gái vào người, đôi tay đi khắp cơ thể cô ta, thi thoảng cô gái nhắm mắt lại ngồi vào lòng gã đôi tay siết chặt cổ D. những lúc ấy không hiểu nó có nhầm không nhưng hình như nó thấy D nhăn mặt.
-Quỷ này !! định luôn ở đây à !! – cô ta nụng nịu nói với D
- em ra ngoài bảo tiếp tân mang chút gì vào đây hộ anh được không !! – D nói với cô gái ngồi cạnh nó. Cô gái dạ lễ phép rồi mở cửa đi ra. Để mặc 3 người trong phòng.
D tiến tới chiếc cửa gỗ xù xì, đưa tay khóa trái. Nhìn cô gái, nở nụ cười bí hiểm
- Giờ thì chúng ta bắt đầu việc chính nhỉ !! – D quay lưng nói với cô gái
- 2 người à !! –cô ta ngạc nhiên thoáng chốc rồi nhìn D. – không sao !! nhưng phải trả gấp đôi đó nhé !! – cô ta tiến gần tới D, quay áp lưng vào người, tay kia vẫy mời nó đang ngồi trên ghế đỏ chín mặt.
Đôi tay D dần dần vén chiếc áo nhỏ của cô lên từ phía sau, khoảng lưng cô gái lộ dần ra cùng với chiếc áo màu trắng nho nhỏ phía trong… Chiếc áo rơi xuống nền nhà, phô bày ra một kiệt tác của tạo hóa. Nó há hốc mồm nhìn, nó đang liên tưởng tới những cô người mẫu trên tivi nó thương xem…. Phía sau, D nhẹ nhàng lùi lại, trên môi gã, nụ cười bí hiểm ấy lại xuất hiện. rút trong túi ra bao thuốc, châm lửa hút. Cô gái quay lại nhìn D, nháy mắt, uốn éo cơ thể vẫy tay gọi mời…….


- Bốp !! –cái tát át cả tiếng nhạc xập xình trong căn phòng nhỏ. Dưới đất, cô gái ở tư thế nửa ngồi nửa nằm nhìn D với anh mắt ngạc nhiên, không hiểu chuyện gì xảy ra, chính nó cũng không hiểu cái gì đang diễn ra trước mắt nữa. cái gã đứng trước mặt nó không biết có phải là 1 nhân vật đa nhân cách mà nó thấy trong truyện tranh không nữa.
- Cái cặp đâu !! D ngồi phịch xuống ghế vứt về phía nó chiếc chìa khóa phòng !! –Cầm lấy
Nó cứ nghĩ cô gái kia sẽ tìm cách bỏ chạy ngay khi nhìn thấy cái ánh mắt của D lúc này. Gã đang trừng mắt, cả đời này nó không thể quên nổi ánh mắt của D lúc ấy, nó rực lửa, giống như ai đó đang xúc phạm vào lòng tự trọng của chính bản thân gã. Giống như gã sẽ giết ngay cái người đang xuất hiện trong mắt mình. Ngay lập tức…..
- Túi sách nào ạ !! –cô gái cúi mặt tránh ánh mắt ấy của D
- Luật của khu này đứa nào cũng biết !! trở lại vẻ bình thường D thở dài. – lấy đồ khi đi khách là cấm kị, dù cho mày là điếm cao cấp hay rẻ tiền thì mày cũng phải biết điều ấy !! và nếu mày là con người thì chắc mày cũng không làm thế !! Nói !! cái túi đâu.
- Em không biết cái túi nào hết !! –cô ta với chiếc áo nhỏ trên đất che người lại. đôi mắt long lanh nhìn D
- Hazzzzzzzz…. !! Bích Trâm là tên mày hay lấy để đi khách đúng không, ngoài ra tao còn biết trên lưng và ngực mày có 2 cái bớt đỏ nhỏ. Và với cái giọng của mày, mày nghĩ là khó để tìm ra mày sao !! gã tiến lại gần trừng mắt nhìn cô ta lần nữa !! –tao rất tôn trọng những đứa con gái ở khu vực phố đèn đỏ. Không ai muốn làm cái nghề như này hết !! nhưng làm nghè này không có nghĩa mày vứt hết sĩ diện !! giờ tao cho mày một cơ hội !! nếu mày nói ra thì mày còn sống được !! còn nếu không để người ta tìm ra mày trước tao thì mày không sống nổi đâu !! chắc mày chưa biết …
- Rầm …. !!!
Trong thoáng chốc nó liên tưởng đến những bộ quần áo xanh lá đứng trước cửa…. nhưng không !! trước cửa là 3 gã cao lớn… người cầm ống típ, người cầm mã tấu đang nhìn thằng vào D…


Chap 7


3 gã đàn ông nhìn D, trong thoáng chốc nó cứ nghĩ 3 gã sẽ nhảy bổ vào D mà xử lí hắn. nhưng không, trái với cái ánh nhìn ăn tươi nuốt sống ấy, 3 gã vẫn đứng yên tại chỗ, trừng trừng nhìn D ko rời mắt. Còn D, gã vẫn đang bình thản ngồi hút thuốc, hơi khói tuôn ra cùng cái thở dài. Hắn nhìn 3 gã, 2 tay đút vào túi quần một cách không tự nhiên chút nào
- Người là của tao, cái túi là của chúng mày !! ok ? –hất hàm nói với gã gần nhất
- Lão già ấy đòi cả người lẫn cái túi !! –nhìn cô gái dưới đất. – 50 :50 !!
- Chúng mày bị ngu à !! –gã vứt điếu thuốc xuống chân. Người là do tao tìm thấy !! chúng mày nhẩy bổ vào đòi ăn!! Bộ chúng mày không có não chắc !!
- Thế mày nghĩ liệu mày ra khỏi đây được với đám bọn tao mà không sao chắc !! –gã đàn ông có đôi lông mày rậm ngồi phịch xuống. –khu vực phố ... bọn tao bảo kê hết gái, mà chắc mày cũng đ… biết quán này của tao thì phải!! chuyện gì xảy ra ở ... thì bọn tao là người giải quyết !! mày ở chỗ đ… nào là vương là tướng tao không cần biết. nhưng mà đã vào đây thì mày phải biết đứa nào là bố đứa nào.
- ờ nhỉ !! D nhoẻn miệng cười !! – mình tao ra khỏi đây cũng đủ trầy thật, lại còn lôi thêm 2 đứa này nữa chứ !! –nhưng mày lên nhớ, tao trầy trật thì hội mày cũng không lành lặn đâu !! hắn rút khẩu súng trong túi ra, tra đạn.
gã đàn ông vẫn bình thản !! phía ngoài, 2 tên còn lại đã vào hẳn trong phòng, đứng ngay trước mặt.
- tao biết thừa mày không dám bắn đâu !! đừng có dọa !! quán này giờ toàn người của tao cả. nếu mày có dám bắn, thì liệu có bắn được cả chục thằng 1 lúc không !! bộ mặt vuông chữ điền của hắn vênh lên
- Quán này tên gì ấy nhỉ !! bất chợt D đổi chủ đề, cầm cái menu, điệu bộ hắn như vừa phát hiện ra điều gì quan trong lắm !! số 157 phố ... à. Lại còn đối diện mấy cái nhà nghỉ to đùng chứ !! coi bộ quán của mày kiếm cũng khá đấy mày nhỉ !!
- Dừng có đánh trống lảng !! giờ tao cho mày 2 lựa chọn, 1 là để con bé ấy lại, ra ngoài 1 cách bình thường như khách hàng. 2 là mày ra ngoài trầy trật và vẫn đê con bé ấy lại. chọn đi

.
- Cho tao hát bài xong tao chọn nhá !! – hắn với tay cầm cái điều khiển, tay kia cầm danh sách bài hát, không đợi gã đồng ý, khuôn mặt D lúc này trở lại cái vẻ mặt của thằng thanh niên vừa tán tỉnh cô gái đang tìm cách mặc lại cái áo trước mắt của 3 người đàn ông !! –ê chú em !! làm bài đi !! quay qua phía cô gái vẫn còn ngồi dưới sàn. Hắn ngoài người kéo cô ta lên ghế !! – mình đang dở cuộc vui mà cô em !! tiếp tục chứ !!....
- Cái đ…. !! mày trêu ngươi bố đấy à !! –mặt đỏ bừng gã đàn ông đạp chân vào chiếc bàn trước mặt !! nhanh cm mày lên !! ( bố thông @SS giờ). –hắn nghiến răng kèn kẹt, những bắp thịt nổi lên cuồn cuộn !!
- Thôi nào ông anh !! mấy khi có người đẹp thế này ở đây !! cho tui vui vẻ chút gỡ tí công sức chứ !! –nháy mắt với gã, khuôn mặt D ranh mãnh khác thường. – không muốn xem sao !! ở kia chọn bài di mày !! không hát để tao còn hát chứ. Hắn nói với nó.
Nãy giờ nó đã như hóa đá rồi, tâm trí đâu mà chọn. trước mặt là một gã đô con. Phía ngoài, với cái tiếng động ầm ĩ át cả tiếng nhạc trong phòng đủ cho nó thấy còn ít nhất vài chục tên đang chờ D xông ra là chỉ việc nhảy xồ tới. ngồi cạnh D, chặt cứng trong vòng tay hắn là cô gái mặt đang tái mét đi vì sợ, cả thân người run rẩy, nước mắt chực trào ra khỏi mắt bất cứ lúc nào. Bỗng nó thấy trong túi quần D chút ánh sáng lọt ra, nó chợt hiểu…..
Chép miệng 1 cái, gã đàn ông quay mặt vẻ ngán ngẩm
-nhanh cm mày lên… !! hát xong bài ko trả lời bố đập chết cm mày…. !! – gã gằn giọng, nhưng trong mắt hắn thấy rõ chút tò mò, thick thú.
Phớt lờ gã. D cầm mic :

Thế đó em, đời đâu nào phải giấc mơ

Cớ sao lại quá thơ ngây, lạc chân vào nỗi đoạ đày

Để bao năm tháng xuân xanh trôi theo lời hứa rêu phong

Người ta nay đã quên em, sao em còn (đứng) đó trông mong.

Nước mắt có làm nỗi đau nguôi ngoai thì xin hãy khóc thật lòng

Hãy khóc để rồi cố quên nỗi đau này

Giờ đây còn chi đâu cho em níu kéo niềm tin.

Thế đó em, đời là như thế đó em

Người ta ai cũng lắm tính toan

Tránh than làm chi khi tình là gian dối?

Lên Đầu Trang

Trang 2
Lên Đầu Trang
Top 5 lượt truy cập nhiều Game Army Online, Tải về Game Phong Vân Truyền Kỳ Online, Chơi Game Game iWin miễn phí, Cập nhật Game Teen Du Ký Online bản chính thức, Tải Avatar về máy.
Thư Mục Khác
Phát Triển Bởi: Hạ Văn Thanh.
Điện thoại: 0987-772-879.
Email: mkinhnghiem@gmail.com.
Địa Chỉ: Thôn 1, Nghĩa Lâm, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.