Truyện Vì Đó Là Em 2

Tôi chợt nhìn nó, như người xa lạ, ai bảo tôi không hề có áp lực, tôi luôn phấn đấu, vì tương lai của tôi, và cũng vì bố tôi, bố đã hi sinh cho tôi quá nhiều, và tôi tự ý thức được, mình phải như thế nào, để cho bố khỏi phải bận tâm về tôi, những lo lắng cơm áo gạo tiền đã là quá đủ… những lúc tôi vấp ngã, thì bố là người mà tôi nghĩ tới đầu tiên, là người cho tôi động lực bước tiếp… tôi còn là đứa trẻ không có mẹ, thiếu đi một nửa tình thương, và tôi hiểu, bố đã làm việc vất vả như nào, cũng như cố gắng như nào để bù lấp cái một nửa thiếu sót ấy cho tôi.. với tôi, ông là người cha vĩ đại…

Sau khi biết tin tức, bố tôi đã rất vui và hài lòng, ông đã thưởng cho tôi một bữa đi ăn ngoài, lâu rồi, bố mới xếp lại công việc, đưa tôi đi ăn, tình cảm cha con vì thế lại được nhân lên, tôi và bố cười vui suốt buổi, thật là vui…
Hôm sau, tại lớp 10A2…

- Đóng tiền mua áo nào, cả bộ và tiền in là 120k, thu nhanh nào các bạn trẻ, để mình còn đi đặt áo, và tiện cho anh em luyện tập nữa chứ….
Bọn nó nhao nhao, đóng tiền, tôi cũng đưa tiền cho thằng đội trưởng:

- Đức này, đi tập với bọn này cho vui….

- Thôi, tôi không thích đá bóng lắm….

- Mày rủ nó làm gì, có biết đá bóng đâu….

Mấy thằng ở lớp cười ầm ĩ, với bọn nó, con trai mà không biết đá bóng, thì gọi là Pê Đê, là bọn mà chỉ xứng đáng mặc váy đàn bà. Và tôi, là một thằng mọt sách không hơn không kém. Tôi cũng mặc kệ, cho chúng nó muốn nói gì thì nói, không quan tâm… tôi quay lại với cuốn truyện của mình…

Hết giờ học, tôi lững thững thu xếp sách vở, và đi sang bên lớp A1, nơi mà chúng tôi có buổi học phụ đạo đầu tiên với môn toán, và bên cạnh tôi là nhỏ Nhung, một đứa có vẻ bề ngoài khá bình thường, nhưng lại có một trí tuệ siêu việt, làm tôi phải khâm phục, nó cũng là một thành phần như tôi, thậm trí, nó còn hơn tôi, khi mà, tôi thấy nó ôm cuốn sách toán dầy cộp, ngồi ngấu nghiến đọc, cả giờ ra chơi, không nghỉ ngơi chút nào…

Tôi cũng không muốn làm phiền nhỏ… vì thế, tôi lặng lẽ đi tới cái bàn thứ 3, đặt cặp sách và ngồi xuống. Trời bắt đầu tối, 6h, mà tối như là 7h của mùa hè..

Tôi đang ngồi, thì thấy 2 đứa con gái đi vào, một đứa tóc dài, da trắng, dáng người dong dỏng cao, và một đứa thì tóc ngắn, để kiểu tinh nghịch, 2 đứa khá xinh, theo tôi đánh giá là vậy…

- Chào 3 bạn… nhỏ tóc ngắn lên tiếng, bên A2 sang hả…

- Uk, cái Nhung đáp lại…

- Còn tớ thì ở A4.. một thằng con trai với làn da ngăm ngăm đen, trông khá khỏe khoắn đây… đặc biệt là đôi mắt, có cái gì đó đầy cứng cỏi.

- Mình cũng ở A2.. tôi đáp

- Tớ ngồi được chứ.. nhỏ tóc ngắn đi tới bên cạnh tôi và ngồi xuống..

- Uk, bàn ghế lớp cậu mà…..

- Đùa thôi, hì hì, tớ ngồi với bạn tớ.. nói xong, con nhỏ rủ bạn nó ngồi xuống cái bàn 2, trên tôi một bậc.

Tiết học sau đó khá hay, vì là một tiết học bổ trợ, thế nên, có gì khó hiểu, chúng tôi nêu ra vấn đề, và trực tiếp được thầy giáo giảng cho, cũng như các bạn trong lớp đều đưa ra ý kiến của riêng mình, xây dựng cho một vấn đề mà cùng quan tâm… vì thế, buổi học khá thú vị, và không gò bó như bài học ở lớp, không bị ép buộc vào các bài giảng, mà chúng tôi có thể tự do khám phá những cách giải mới, cách làm mới… và thầy giáo chủ nhiệm lớp tôi đã tạo mọi điều kiện cho chúng tôi suy nghĩ.. chứ không phải đưa bài ra và cứ thế giải một lượt, còn chúng tôi ngồi dưới chỉ biết chép bài…



Chap 5: Đại hội chi đoàn

Sau khi kết thúc những buổi học căng thẳng, tôi trở về nhà khi đèn đường đã bật, gió lạnh. Đứng ở cổng trường, mà không thấy bố tôi tới đón, rút điện thoại ra gọi, thì không thấy ai nhấc máy trả lời, tôi thấy tâm trạng mình hơi bất an, cho dù bố tôi có bận như thế nào, thì cũng trả lời tôi chứ nhỉ….

- Về thôi, cậu không đi xe đi học à…

- Uk, lúc sáng bố tớ đưa đi học mà…

- Vậy nhà cậu ở đâu, cậu có thể về cùng tớ…

- Thôi, làm phiền cậu, tớ cũng gọi điện rồi, bố tớ sắp tới đón…

- UK, vậy tớ về trước nhé

- UK..

Hình bóng của nhỏ bạn học cùng lớp bồi dưỡng toán lớp tôi hòa vào dòng người và xe cộ tấp nập.. Cô bé này có cái tên khá kêu… Dương Thùy Vân, học sinh giỏi của lớp A1, theo như lời giới thiệu của thầy giáo tôi thì là một học sinh giỏi về toàn diện….

Nói chung là ai vào đội tuyển thì đều có cái đặc biệt của nó, tôi tự nhủ, buổi học hôm nay khá hay, nhưng giờ thì, chả có xe mà về, có lẽ, tôi đi taxi về vậy…

Về tới nhà, căn nhà tối quá, sao không thấy đèn đóm gì cả vậy, tôi tự nhủ, cổng cũng không hề khóa, tôi đẩy cửa bước vào, ô tô trong nhà đây, sao không ai đi đón mình nhỉ…..
“Hay là …… ” tôi nghi ngờ có chuyện gì đó xảy ra.

Tôi chạy nhanh vào nhà, mọi lần tôi về, con kiki phải ra đón ngay chứ, giờ vẫn chưa thấy nó đâu là sao… càng nghĩ, tôi càng thấy nóng ruột, chạy vào nhà mà sao thấy nó xa quá vậy…. chả cởi giày, tôi lao ngay vào trong nhà, vừa chạy vừa gọi “ bố ơi, bố ” hi vọng rằng giọng nói trầm ấm của bố sẽ vang lên, chí ít cũng giúp tôi yên tâm hơn trong lúc này…
“ ket…… kẹt” tiếng cửa ra vào được tôi đẩy ra, phòng tối um, không bật đèn, bất thường quá….

Tôi đi tới bên cái công tắc điện, bật đèn lên, ánh đèn trắng nháy nháy, tỏa sáng cả căn phòng…..

- Happy birthday to you… chúc mừng sinh nhật con.

Tôi thấy có bố, bác Khang, bác Mẫn, thằng Quân ( con của hai bác, hay sang nhà tôi lắm, tôi coi nó như em.. ) cả con kiki nữa.. cả nhà đang quây quần bên cái bánh gato đầy nến….

Tôi đứng lặng người, không nói gì, cảm xúc của tôi lúc này ư, đó là thứ cảm giác hạnh phúc, môi trường mới, sống khép kín, tôi không hề có bạn, có chăng chỉ là những mối quan hệ bạn bè bình thường, thế nên, không đứa nào ở lớp biết được ngày sinh nhật của tôi cả. Ngày mai mới là sinh nhật tôi, vậy mà, bố và mọi người tổ chức luôn trong tối nay….

- Mọi người làm con cảm động quá…

- Anh Đức, thổi nến đi.. tiếng thằng Quân …

- Uk, thổi nhanh không cháy hết bánh, cu Quân nhỉ …

Thế là tôi cúi xuống, nhìn cái bánh gato có chữ.. “ chúc mừng sinh nhật ” to tướng, với cái mặt cười.. có lẽ là do cu Quân vẽ đây, tôi thấy hạnh phúc thật, ghé miệng thổi nến đánh phù, tôi thầm ước, gia đình tôi, sẽ mãi hạnh phúc, mãi như thế này, và tôi cũng ước, một lần được nhìn thấy mẹ, được gặp mẹ….

- Ăn bánh thôi …..

- Để ăn cơm đã chứ…. Đức vào rửa tay đi rồi ăn cơm cháu…

- Vâng.

Tôi cất cặp sách, đi vào nhà, tắm cái cho mát rồi ngồi vào bàn ăn, công nhận hôm nay sinh nhật mình, thế nên là nhiều thứ thật, tôi ăn no căng cả bụng…. thật là sảng khoái…

Đó, là buổi tối mà tôi vui nhất…… tôi cũng biết, ngày mai bố lại đi công tác Hồ Chí Minh nửa tháng, vì thế, mới có buổi sinh nhật sớm này… bố tôi lại đi.
Sáng nay đi học sớm, không khí của buổi sáng sớm, rét thì có rét thật, nhưng mà, cũng có cái thú vị của nó nhé, trời đầy sương mù, mọi người ra đường đều quấn khăn kín mít, cái lạnh Hà Nội là như vậy, lạnh thấu vào tận trong những lớp quần áo dày…

Tôi tới lớp, có cơ số đứa tới rồi, chúng nó đang ngồi bàn tán về bài học, cũng như là bộ phim hôm qua mới xem. Bên cạnh đó, lũ con trai đang sôi nổi, chờ tiết 2, thằng Thắng đi bốc thăm chia bảng đá bóng cho lớp…

Tôi tới gần cái bàn học của mình, nhẹ nhàng đặt cặp sách xuống ghế, chỗ tôi ngồi bên cạnh cửa số, chỗ ngồi lí tưởng, để có thể quan sát tốt nhất những thứ gọi là tinh thần của một ngày làm việc mới… ngồi ngắm ngày mới bắt đầu, cũng có cái gọi là thú vị của nó, nhẹ nhàng của bầu trời, pha chút ồn ào, náo nhiệt của phố phường cựa mình thức giấc sau đêm dài say ngủ…

Thằng bạn lắm mồm của tôi đã tới, nó đến, ngồi phịch xuống ghế, phá tan đi cái sự yên tĩnh của tôi…

- Làm gì mà suy tư thế bác học

- Ờ, đang ngắm cảnh.. tôi đáp… thằng này không sửa được cái tính ăn nói bỗ bã của nó…

- Ô ô.. tiếng nó hét.. có hộp quà, có hộp quà trong ngăn bàn..

Thế rồi nó lôi hộp quà ra, nhìn với cái vẻ mặt thích thú…. Nó giật cái tấm thiệp bé bé trên hộp quà, đứng lên, rõng rạc đọc:

- Chúc Đức sinh nhật vui vẻ, them tuổi mới, học hành tốt hơn, và đừng có lúc nào cũng lầm lì như thế nhé, hòa đồng với lớp đi. Tớ hi vọng, món quà nhỏ của tớ sẽ giúp Đức giữ ấm trong mùa đông lạnh giá…. Hú hú, bác học có đứa thầm yêu trộm nhớ….

Tôi ngây người, làm sao mà có người biết được sinh nhật tôi cơ chứ, tôi có nói với ai đâu. Trong khi tôi đang phân vân, không rõ ai tặng, thì thằng lắm mồm đã định bóc gói quà của tôi…

- Tuấn, trả bác học đi, mày làm thế là đéo đúng rồi…

- Kệ tao, tao thích thế.. thằng Tuấn vẫn cố gắng…

- Trả nó đi thằng kia.. giọng thằng Thắng quát…

Tôi nhìn về phí bọn con trai, không khí lớp căng thẳng, thằng Tuấn mặt đỏ dần dần, nó đưa lại gói quà cho tôi…

Tôi cầm lấy nó, cầm cả cái thiệp chúc mừng, chữ con gái, nhìn đẹp thế này cơ mà, tôi tự nhủ… bên cạnh, thằng Tuấn lầm lì không nói..

- Bác học sinh nhật mà không tổ chức gì à…

- Tớ cũng không định tổ chức gì…

- Bạn bè trong lớp, tôi nói thật, có vẻ hơi khó nghe, nhưng ông nên vì tập thể chút đi, lớp chỉ có 11 thằng con trai, mà lúc nào ông cũng như kiểu tách tách ra như thế, khó chịu lắm..

- Ừ, đúng đấy, có khi hôm nay làm bữa sinh nhật đi bác học, an hem mình gắn kết tình cảm luôn…

Tôi không biết nói sao nữa, sự thực thì, chả hiểu sao, mà tôi không thể hòa nhập được, chả có lí do gì cả, chỉ là tôi không thích thôi, cảm giác nó cứ xa lạ như thế nào ấy, rất khó tả..

- Để buổi khác nhé, hôm nay tôi bận.. tôi kiếm cớ thoái thác..

- Uk, vậy bọn tôi không làm phiền ông nữa, thằng Thắng nói, xong rồi
chúng nó trở về với cái công cuộc xây dựng đội bóng. Còn tôi, tôi đang nghĩ xem ai tặng quà cho mình…

Rõ ràng là trong lớp, đâu có ai biết ngày sinh của mình đâu….. dấu hỏi to đùng đặt vào tôi. Tuy nhiên thì, tôi cũng không suy nghĩ nhiều, họ tặng quà, đó là quyền của họ, và quyền của tôi, là nhận hoặc từ chối, tôi cũng chả biết ai tặng mà trả lại, vậy là tôi cho nó vào cặp, tự nhận lấy them một niềm vui. Tôi viết mảnh giấy nhỏ, để lại trong ngăn bàn tôi : “ cảm ơn người bạn không tên ” và để đấy, nếu có duyên thì nó sẽ tới được tay người tặng quà, còn nếu nó bị mấy bà lao công quét mất, hay gió thổi đi, hay gì gì đó, thì tôi cũng đành chịu thôi…. Và tôi bắt đầu tiết học mới…

- Kết quả bốc thăm, kết quả…..

- Đâu đâu, đọc nhanh mày ơi..

- Nhanh nhanh nào…

Bọn con trai.. không, cả bọn con gái đều đang háo hức chờ đợi cái kết quả bốc thăm của thằng Thắng và bọn trong đội bóng. Tôi cũng ngừng đọc truyện, lắng nghe xem lớp tôi gặp những đội nào…

- Có 15 lớp 10, 2 liên minh A12 – 11, A13 -15… vậy là có 13 lớp và liên minh, có một lớp bắt được lá thăm vào thẳng vòng trong luôn là lớp A8, anh em mình gặp lớp liên minh A13 -15…

- Yeah… nằm cùng liên minh là tha hồ được ngắm các em lớp văn ….

- Các ông có mà đá bóng nhựa, thể nào cũng thua thôi….

- Cầm chắc vào vòng trong, chuẩn luôn.. chúng nó hò hét….

Vậy là tuần sau, giải bóng bắt đầu khởi tranh…..

Thứ 6 cuối tuần, ngày đặc biệt đây, ngày đại hội chi đoàn, bầu ra bí thư, và 2 phó bí thư, mà bọn nó gọi nôm na là phò cho bí thư…

- Các em nên lựa chọn theo năng lực, cũng như là tinh thần cố gắng của các bạn cho tập thể lớp.. thầy giáo đang ra sức nói trên bục giảng, còn bọn nó ở dưới, đang bàn luận xem, bầu ai thì hợp…

Sau một bài diễn văn dài tới buồn ngủ của con nhỏ lớp trưởng, thư kí ghi lai lại mà còn không kịp, tới cái phần quan trọng nhất… bầu cử..

- Em bầu cử bạn Dũng…

- Em bầu bạn Hạnh…

- Em bầu bạn Đức…

Tôi giật mình, cả lớp cũng giật mình. Tôi thì có đóng góp gì cho tập thể lớp cơ chứ, mà bí thư với lại bí thở… mà đứa bầu tôi là con nhỏ tổ trường tổ tôi, kiêm thư kí của lớp…

- Em thấy bạn Đức rất có tố chất làm bí thư học tập, vì bạn học giỏi, và luôn giúp đỡ các bạn khác mỗi khi gặp vấn đề khó ở mọi góc độ của bài học….

Tôi tự nhủ: con nhỏ này hôm nay sao ý nhỉ, mọi hôm nó toàn bắt bẻ tôi cơ mà, còn kiếm cớ cho tôi một lỗi để trừ hạnh kiểm nữa…

- Rồi, bây giờ các bạn ghi vào phiếu, để bầu ra 3 bạn trong 5 bạn có tên trên bảng, ban kiểm phiếu vào làm nhiệm vụ thu và kiểm phiếu nào…. Giọng nhỏ lớp trưởng vang vang..

- Thu phiếu xong, tới giờ chơi trò chơi, trong khi chờ các bạn kiểm phiếu, bọn mình cũng mới học với nhau, còn nhiều điểm mạnh, điểm yếu khó có thể biết được, vì thế, đây là dịp để anh em trong lớp sát lại bên nhau. Bây giờ chúng ta chơi trò hát chỉ định, ai bị chỉ định thì phải hát 1 bài, sau đó hát xong có quyền chỉ sang người tiếp theo, ai không hát có thể múa, hoặc diễn kịch câm, hoặc là làm những tài năng nổi bật của mình… bây giờ tớ sẽ hát trước, vì tớ là người khởi xướng..

Nói xong, con nhỏ bắt đầu cất giọng, hát một bài hát mà tôi không nhớ tên, thường thì, tôi chỉ nghe nhạc, giọng điệu, chứ không nhớ tên bài hát bao giờ, giọng hát của nhỏ âm vang, nghe thật hay.. tôi gật gù, con nhỏ này lắm tài thật…

Sau 2 lượt, một lượt là nhỏ lớp trưởng, một lượt là đứa con gái tên Nhung hôm trước, học cùng đội tuyển toán với tôi, cứ mỗi lần có đứa biểu diễn xong, y như rằng bọn nó lại rú lên: đừng gọi tao, đừng gọi tao, điệp khúc ấy mãi không bao giờ hết..

- Tớ chọn bạn Đức…

Cái gì thế này, tôi ngẩn người, tôi bị chỉ định lên hát ư..

- Vâng, bạn Nhung sau khi trình bày xong đã chọn bạn Đức, 2 bạn cung đội tuyển toán, thế nên có vẻ tình cảm rất đặc biệt đây.. con nhỏ lớp trưởng bắt đầu phụ họa, làm cho mặt tôi đỏ lên

- Tớ.. không biết hát.. tôi ngập ngừng

- Không biết thì bạn có thể trình diễn một cái gì đó gọi là khả năng của bạn…

Tôi nhìn quanh, chả biết làm gì, kì thực, hát hò là cái trò mà tôi ghét nhất, chả bao giờ tôi hát thành công được một bài, nửa bài thôi đã là sướng lắm rồi, toàn sai nhạc, mà giọng của tôi cũng không hay cho lắm…. Đang bí, tôi thấy ở góc lớp, có quả bóng đá của bọn con trai..

---------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại wapsite GiaiTri321.Pro.Vn. Chúc bạn có những giây phút vui vẻ.
GiaiTri321.Pro.Vn - Thế giới đích thực trên di động.
---------------------------------

- Tớ mượn quả bóng đá

Bọn con trai trợn tròn mắt, còn con gái thì không nói gì..

- Bác học chơi đá bóng à…. Chuyện lạ đây

Tôi lẳng lặng đưa bóng lên, lấy ngón tay trỏ làm trụ, tôi bắt đầu xoay quả bóng đá như người ta xoay bóng rổ, quả bóng đá nhẹ hơn, và bé hơn, thế nên là giữ thăng bằng cũng khó hơn. Quả bóng bắt đầu xoay tít mù trên tay tôi, tôi hất nó lên, và nó rơi xuống, vẫn quay….tí thì rơi..

- OA… cả lũ hò reo cuồng nhiệt, cả bọn con trai và con gái, chúng nó đâu ngờ, thằng mọt sách như tôi, lại có thể điều khiển trái bóng như vậy, cái mà tôi đã tập với bố từ khi còn bé cơ, lần đầu nhìn thấy bố làm, tôi cảm giác như quả bóng có ma thuật, và rồi, tôi năn nỉ bố dạy cho tôi

Tiết mục biểu diễn của tôi kết thúc, kế theo, tôi chọn thằng lắm mồm lên bảng, và dĩ nhiên, nó chưa kịp làm gì thì đội kiểm phiếu đã hoàn thành xong nhiệm vụ của mình...



Chap 6: Lá thư bí ẩn

“Sau một thời gian kiểm phiếu và tính toán số lượng phiếu hợp lệ, cũng như những phiếu không hợp lệ của các bạn, thay mặt ban kiểm phiếu, tớ xin đưa ra con số cuối cùng như sau…”

- Hoàng Dũng … 14%

- Mỹ Hạnh…. 35%

- Tuấn Đức… 7%

- Lan Anh… 28%

- Vũ Tùng…. 16%

Tôi thở phào nhẹ nhõm… may mắn, là không phải làm cái chức bí thư này, bí thư nọ, tôi không muốn dính tới mấy cái vụ làm cán bộ lớp, nó thực sự mệt mỏi, và cũng vô vị nữa. Trở thành cán bộ lớp, sẽ phải gánh trên người một đống công việc làm thêm, và tôi, không phải tuýp người thích sôi động, ưa ồn ào, tôi thích sự yên tĩnh, và trầm mặc…

- Sau đây mời các bạn cán bộ mới lên ra mắt trước lớp….

Tiết sinh hoạt kết thúc, trong niềm vui, vậy là cái Hạnh làm bí thư, 2 phó là thằng Tùng và Lan Anh… không có tôi, thật là may mắn…

Sáng hôm sau, tôi đi sang bên lớp A1 học đội tuyển toán, tới nơi, căn phòng vắng hoe, chả có ai cả. Cũng tốt, tôi luôn tới sớm một chút, để được lên phòng, và ngồi nhìn ngắm đường phố…

- Cậu tới sớm nhỉ…

Tôi quay ra, là Vân, cô bạn học bên lớp A1, hôm nay không thấy cô bạn tóc dài, chắc là tới sau…

- Uk, tớ thành thói quen rồi…

- Tớ nghe nói khá nhiều chuyện thú vị về cậu đấy.. nhỏ nháy mắt tinh nghịch và ngồi lên bàn, chân đung đưa..

- Có gì về tớ..

- Một con người luôn đi học bằng ô tô, học cực đỉnh, chơi thể thao khá tốt.. và lầm lì nhất lớp…

- Uk, đó là tính cách của tớ.. tôi trả lời cộc lốc

- Tớ sẽ làm cậu thay đổi hết, nếu như ….. nhỏ thủng thỉnh không nói nữa

- Tớ không quan tâm… Tôi đáp lạnh lùng, và bắt đầu trở lại với trang truyện của mình

- Thú vị… nhỏ cười phá lên, bất giác, tôi liếc mắt sang, thấy nhỏ bắt đầu hì hục viết lách cái gì đó, nhưng cũng không phải là việc mà tôi quan tâm, cũng như tôi có thể quản được, ai cũng có công việc của riêng mình..

- Chào Đức, Chào Vân…

- Uk, Chào Nhung…

Dần dần thì các thành viên khác trong lớp cũng bắt đầu tới, 6 người, 1 thầy giáo trong cái lớp học to đùng, kể cũng mênh mông thật.. từng bài giảng lại tiếp tục, tiếp tục, đều đều vang lên, những tiếng trao đổi, tranh luận bài… học ở môi trường ít người như thế này, thì tôi không thể không lên tiếng được, tôi cũng có phát biểu, nhưng chỉ là khi thầy giáo hỏi tới quan điểm của tôi, còn lại, tôi chỉ lặng lẽ làm bài cũng như lặng lẽ lên bảng.. trái ngược với tôi, Hoàng Vũ, cậu bạn ở A4 tỏ ra khá sôi nổi, và ga lăng, trong lớp có 3 bóng hồng, không kể cái Nhung lớp tôi, thì 2 đứa kia cũng gọi là xinh, vì thế, cậu ấy cũng tỏ vẻ con trai đàn ông, khi giữa giờ đi mua nước cho 3 cô gái uống…
Chả liên quan tới tôi.. tôi vẫn chăm chú đọc truyện…

“ Bụp ” tiếng đập bàn thật mạnh, tôi giật mình…

- Này bác học, cậu không rời trang sách được hả

- Đó là sở thích của tớ… lại là nhỏ Vân..

- Tất nhiên, nhưng tớ muốn mượn, để xem cậu đọc cái gì mà chăm chú đến vậy..

- Nó là vật bất li thân của tớ.. tôi đáp..

- Nếu buổi sau cậu mang nó tới lớp, tớ thề là sẽ lấy được nó, cậu không thể ôm nó, ngay cả khi vào nhà wc chứ.. nhỏ cười khoái trá, rồi đi ra. Tôi phát bực với nó…, con nhỏ lắm điều

Nghỉ ở nhà Chủ Nhật với tôi, cũng là lúc tôi thực hành vào bếp… tôi có thói quen, chủ nhật, tôi ở nhà, và đó cũng là ngày nghỉ của bác Mẫn, bác không còn phải nấu cơm cho tôi nữa, tôi sẽ tự nấu ăn cho riêng mình, cũng bởi vì niềm đam mê của tôi, và bởi vì, tôi muốn cho 2 bác một ngày nghỉ thoải mái, đúng nghĩa theo ngày nghỉ, vì dù sao, lớn như thế này rồi mà vẫn có người nấu cơm cho ăn thì với tôi, đó cũng là không nên…

Mới đâu, bác phản ứng kinh lắm, nhất định không cho tôi tự nấu, vì theo bác bảo, tôi tự nấu.. ? tôi có biết nấu ăn là gì, đã từng cầm con dao là gì mà tự nấu. Nhưng sau khi thể hiện cho bác, ít ra, tôi cũng biết làm mấy cái việc đơn giản như nhặt rau, hay là thái thịt nhỏ ra để đun, thì bác không còn cản tôi nữa. Tôi biết nấu ăn từ khi học lớp 4, khi đó, nhà tôi còn nghèo, đâu có như bây giờ, vậy nên, mọi việc trong nhà, tôi đều có thể làm được cả..

Trưa nay.. làm thử cơm rang thập cẩm xem nào…

Lấy cơm nguội từ hôm qua ra, tôi mua dưa chua, giò lụa, một ít hành khô, lọc lấy một chút thịt gà còn từ hôm qua, xé nhỏ ra, bắt đầu chế biến… 2 quả trứng nữa là đủ cho bữa ăn…

Mỗi lần tự nấu ăn như vậy, tôi lại thấy vui….

Thứ 2 đầu tuần trôi qua nhẹ nhàng, không có gì đặc biệt, có chăng, chỉ là việc bọn con trai trong lớp đã hô hào an hem thứ 7 này ra sân cổ vũ chúng nó, yêu cầu 100% anh em con trai có mặt, chị em con gái cố gắng đi càng nhiều càng tốt để lấy tinh thần, và cũng để lấn át cái hội cổ động viên xinh như mơ của các lớp văn phía dưới..

Sáng thứ 3, tôi đi học, dạo này gió lạnh ngày càng nhiều, tôi bị ho, khản tiếng, hầu như không nói được, chắc tại mấy hôm trước ăn mặc phong phanh, nên giờ lãnh hậu quả nghiêm trọng…

Có thư, một mẩu giấy nhỏ ở trong cái thanh sắt thủng ở ngăn bàn…
“ sao cậu không dùng món quà tớ tặng …. ”

Lại là dòng chữ ấy, cái chữ con gái, hôm đó về nhà, tôi bóc quà, nhận ra, đó là một đôi gang tay len, thảo nào, nhưng mà tôi không dùng nó, đơn giản, tôi không phải ra ngoài nhiều, mà cũng không có thói quen đi găng tay, khi học bài, vì nó cầm bút vừa trơn, vừa khó…

“ Không biết đứa con gái này là ai đây ”.. tôi tự nhủ, nhưng tôi cũng không viết lại một dòng nào nữa, viết, rồi họ lại trả lời, rồi lại viết, tôi không thích….

Lạnh như vậy, mà cũng phải xuống tập thể dục, rất may là có cái nhà thể chất,và hôm nay, cũng học môn mà tôi yêu thích… bóng bàn.

“ Lạnh thật đấy chúng mày ạ…. ” bọn con gái trong lớp xoa xoa tay, run thật, tôi cũng cảm thấy, gió lạnh đang cố gắng xé tan từng lớp áo của tôi, thò cái bàn tay băng giá của nó vào tận người tôi vậy, xoa xoa tay cho đỡ rét, tôi cùng với bọn ở lớp xuống dưới phòng thể chất..

- Các em, hôm nay chúng ta tập giao bóng, nội dung kiểm tra cũng như vậy, các em chia cặp luyện tập giao bóng, giao qua lại cho nhau, yêu cầu sao cho hết 10 lượt, các em sẽ được 10 điểm…. rõ chưa

- Vâng ạ..

Bọn con gái lắc đầu lè lưỡi, bọn con trai, có đứa thì tỏ ra phấn khởi, và có đứa, thì cũng không kém bọn con gái là mấy.Tuy nhiên, bản tính thì mấy cái trò vận động này, con trai luôn là người chiếm ưu thế hơn con gái, mà việc chọn cặp tập luyện, tất nhiên, con trai có 11 đứa, mà con gái tận 23, thế nên, chỉ có chị em nào nhanh tay nhanh chân, mới chọn được người đánh khá khá một tí, để kèm cặp mình… tôi nhìn thấy cái trụ để xà, thế là tôi ra đó, và ngồi xuống, nhìn thấy bọn nó đang tranh nhau vợt, và mấy thằng con trai thì bắt đầu hướng dẫn các bạn nữ cách cầm vợt sao cho tốt.. ( tất nhiên là thầy giáo đã hướng dẫn từ trước, nhưng hầu như chả đứa nào nghe, chúng nó còn mải buôn truyện, giờ kiểm tra, mới ngớ người ra ).

- Đức này, cậu với mình là một cặp nhé…

Tôi quay ra, là nhỏ Hiền lớp trưởng…

- Uk, nhưng đợi mọi người tập luyện xong thì mình tập nhé..

- Cậu có biết chơi bóng bàn không, tớ chả biết gì cả…

- Tớ biết chút ít thôi. Tôi đáp

- Vậy cũng được rồi, hì hì… vậy là nhỏ ngồi xuống gần tôi, tôi cũng không nói gì…

Cuối cùng, sau 15p, bọn nó cũng chán, dù gì thì thứ 5 mới kiểm tra, và chúng nó, nhất là bọn con gái, cũng bắt đầu không chịu nổi những cái vợt nhỏ bé này, và bắt đầu bỏ cuộc. Tôi gọi Hiền, đi ra bàn tập…

- Cậu nhớ nhé, tay phải đặt như thế này, chân di chuyển…. tôi bắt đầu nói lại những thứ, mà trước đây bố tôi đã từng nói với tôi như thế, và cả bác

Khang nữa… truyền đạt hết lại cho nhỏ lớp trưởng..

- Giao bóng đi…

Nhỏ lớp trưởng khuôn mặt căng thẳng, bắt đầu giao bóng, và dĩ nhiên, là hụt…, bóng bay sang khung bên kia, không phải khung của tôi….

- Khó quá Đức ạ…

- Được rồi, để tớ giao bóng, và cậu chỉ việc đỡ sao cho trúng ô thôi, ok..

- Tớ sẽ cố..

Tôi giao bóng, tất nhiên, không có xoáy hay lực mạnh gì cả, đơn thuần là phát bóng theo cái kiểu, mà khi đánh với bác Khang, có lẽ bị vụt cho tới tấp rồi…

Tuy nhiên, thì nhỏ Hiền không phải là bác Khang, và nó cũng đánh trượt vài lần, mới có một lần trúng bóng…cao nhất mới được 3 lượt…

Và cứ mỗi lần như vậy, tôi lại chỉ cho nhỏ, cách làm sao cho bóng bay đúng, vì tôi hiểu, và đã từng trải qua, cái cảm giác muốn ném cái vợt đi, chả muốn chơi nữa, vì có đỡ được thì cũng ra ngoài hoặc quá tay.. cái gì cũng vậy, phải từ từ, thì nó mới cho kết quả tốt được..

Hết giờ thể dục, thành tích tốt nhất mà tôi với nhỏ đạt được là 7 lần giao bóng không phạm quy…

- Tớ có cảm giác thích thích cái môn này rồi, nhỏ Hiền cười tít mắt.. cảm ơn cậu nhé

- Không có gì..

Việc tôi hướng dẫn nhỏ lớp trưởng từ không biết gì, nên tới việc chắc chắn được 5 điểm, cũng là một kì tích với bọn ở lớp, và vô hình chung, nó gây ra khá nhiều vất vả cho tôi, đơn giản là có mấy đứa hỏi cầm vợt như nào, và làm sao để đỡ bóng… khiến tôi cũng giải thích một hồi dài dài.. chưa bao giờ thấy mệt như vậy..

Sáng hôm sau tôi đi học, tới lớp, ngồi vào chỗ quen thuộc của mình, chưa kịp thả hồn ngắm bình minh, ngắm phố phường, tôi lại thấy… có thư, trong cái thanh sắt đỡ bàn...



Chap 7: Cuộc gặp gỡ…

“ Chiều nay, sau khi học xong, tớ mời cậu đi uống nước được chứ.”
Vẫn là dòng chữ con gái ấy, tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu, không hề giời thiệu, không một lời làm quen, cứ làm như là đang sai khiến tôi vậy. Thực sự thì, không đi có lẽ sẽ tốt hơn. Tôi thầm nghĩ, vì thế, tôi cũng không để tâm lắm cái vụ hẹn hò dấu tên này, tốt nhất, là cứ coi như nó chưa tồn tại. Chả muốn truy tìm nó làm gì, cứ kệ, nếu người ta muốn, thì người ta sẽ tự phải lộ diện, mình cứ án binh bất động thôi..

Không khí lớp có vẻ sôi động, chính xác là từ khi bắt đầu có giải thi đấu bóng đá cấp trường, thằng Thắng đang xem xét cho bọn nó, cũng bởi vì mới lên học cấp 3, chưa đá với nhau nhiều, thế nên, thằng nào mạnh nhất ở điểm nào thì đăng kí, cuối tuần cũng bắt đầu đá rồi…

- Đức ơi, cuối tuần, đi tập hợp cùng đội bóng nhé…

- Uk, tớ sẽ cố.

- Ông đi chỉ ra chào cờ, mượn cái dáng cho nó đẹp đội hình thôi mà.. chúng nó lại phá lên cười..

Buổi chiều, sau khi kết thúc những tiết học cuối cùng trong sự uể oải, tôi bước ra về, hơi lạnh, trán tôi âm ấm, sốt rồi….

Cái sốt đến như có báo trước, viêm họng, y như rằng là ốm, tôi bị như vậy cũng khá nhiều lần rồi, nên cũng quen, về uống một viên kháng sinh và một viên hạ sốt trong tủ thuốc, nằm vật ra giường, ngủ li bì…. Bữa cơm tối, tôi cũng không thể nuốt nổi, mặc dù bác Mẫn đã mang lên tận phòng cho tôi, ốm, thì nhai làm sao được, giờ này chỉ thèm ngủ…

- Con bị ốm à.. bố tôi gọi

- Vâng, cảm nhẹ thôi bố ạ…

- Ra đường mặc ấm vào chứ con…

- Vâng, hôm đó về muộn, mà trời thì cũng trở gió bất ngờ, thế nên… tôi không nói nữa.

- Uk, có gì thì bố sẽ bảo bác Mẫn chú ý tới con một chút..

Cúp máy, tôi lại ngủ, mệt mỏi quá, cái chăn bỗng trở nên vô tác dụng, đắp vào thì nóng, mà bỏ ra, thì lại lạnh. Tôi quyết định đắp chăn và để hở chân, nó giúp tôi có cảm giác thoải mái hơn chút…

11h30p, tôi tỉnh dậy, miệng khô khốc, nhạt nhẽo, tôi thấy đói…

Đi xuống dưới nhà, kiếm cái gì ăn tạm vậy… tôi tự nhủ, cơn sốt đã giảm hơn ít, trán tôi cũng chỉ còn âm ấm. Tôi bật điện, ánh sáng trắng lóa làm tôi nheo nheo mắt, ngồi dậy, mỏi thật đấy, tôi tự nhủ.
Khoác cái áo khoác ra bên ngoài cho đỡ lạnh, tôi loạng choạng đi xuống dưới nhà, mở tủ lạnh, làm cho mình một cái bánh mì kẹp thịt, ít ra, nó là món mà tôi muốn ăn nhất vào lúc này đây…

Đang ăn ngon lành, công nhận là đói, mà được ăn, thì không có gì sướng bằng nữa. Tôi chầm chậm uống ngụm nước cho nó đỡ nghẹn, hậu quả của việc ăn quá nhanh. Đúng là Hà Nội về đêm, vắng hẳn, nhìn qua cửa sổ, chỉ còn thấy một màu đen đen, ánh đèn đường, cũng không thể chiếu rọi nổi những nơi tối tăm đó…

Rồi tôi nhìn thấy, có một cái gì đó, chính xác là một bóng người, đang tiến gần tới cửa sổ nhà tôi.. suýt nữa thì sặc nước, tôi dụi mắt nhìn kĩ, đúng là bóng người rồi, một bóng con gái, với một bộ đồ đen, đầu đội nón.. đang tiến lại, rất gần, rất gần về phía tôi.. Tôi muốn chạy trốn, tôi muốn hét, nhưng tôi không làm được, thân thể tôi như bị đóng đinh xuống cái ghế của phòng ăn… cốc nước trên tay không ngừng run…..

- Đức…..

Một giọng nói vang lên trong đầu tôi, nghe thân thuộc lắm, đầy tình cảm…. giờ đây, cái bóng tiến lại gần tôi hơn bao giờ hết, tôi nhìn rõ, hình ảnh người phụ nữ ấy, mặt trái xoan, với mái tóc đen dài, và bộ đồ đen giản dị…

- Mẹ…. tôi nghẹn ngào, xúc động…

Mẹ tiến tới bên tôi, tôi có thể thấy được bàn tay mẹ đang đưa ra, chạm vào tôi…. Hình ảnh mà tôi luôn mong ngóng, tôi muốn gặp, ao ước bấy lâu nay của tôi. Tôi muốn đứng lên, để mẹ ngồi xuống, ôm tôi vào lòng, tận hưởng hơi ấm từ mẹ.. nhưng không, mẹ chỉ đứng đó, đưa tay ra vuốt tóc tôi, cũng chẳng nói một lời nào cả, còn tôi cũng chết lặng, không thể cử động…

Bóng mẹ nhòa đi, mờ dần….

- Mẹ.. mẹ ơi… mẹ…….. tôi cố gọi trong tuyệt vọng, mẹ quay bước đi, không nói thêm một câu nào nữa, ngoại trừ việc gọi tên tôi..

Tôi choàng tỉnh, đèn vẫn bật, và cốc nước trên bàn vẫn thế… ngoài trời, chỉ có gió, chứ làm gì có ai.. tôi vùng dậy, chạy nhanh ra cửa số, tôi muốn tìm lại cái hình bóng ấy…

Sao mình lại ngủ ở đây nhỉ, rõ ràng.. đầu tôi ong ong, ôm một đống suy nghĩ, tôi trở lên phòng ngủ, có lẽ, tôi mệt quá, có lẽ tôi hoa mắt, tôi ngủ mê…. Nhưng cuối cùng tôi cũng gặp được mẹ, nhưng sao mẹ lạnh lùng vậy, không hề nói với tôi câu nào. Ôm cả đống suy tư, tôi chìm vào giấc ngủ..

Cuối tuần đã tới…

Hôm nay, tôi theo bọn con trai trong lớp, rồng rắn ra sân vận động của trường, để xem trận đấu giữa lớp tôi và liên minh A13-15

Sân bóng hôm nay đông hẳn….

Hai đội đã ra sân, trọng tài là thầy Thành, dạy thể dục, mỗi hiệp sẽ diễn ra trong 20p. Bọn con gái lớp tôi đang hò hét cổ vũ nhiệt tình, bên cạnh là những tiếng reo không kém của bọn con gái lớp Văn…

- A2 cố lên,

- A13 cố lên

Mấy thằng con trai trong lớp đang cố gắng khởi động, tôi ngồi trên ghế dự bị bên ngoài sân, đá 7 người, tôi ngồi với 3 thằng nữa…

- Chút nữa, nếu có ai bị đau, hoặc mệt, tớ sẽ thay người, các cậu ai đá được vị trí nào…

- Tớ đá tiền đạo.. thằng lắm mồm nói

- Tớ đá hậu vệ.. Đó là Tú, người bị gọi lên bảng

- Tớ đá tiền vệ giữa… thằng Thịnh còi lên tiếng

- Tớ đá tiền vệ giữa.. tôi nói

Uk, thế là cũng đủ, bác học có lẽ chỉ tới cho vui, chứ không cần cậu ra sân, ít ra vẫn có thịnh còi, cậu không biết đá bóng mà, với tinh thần đấy thì tớ và cả đội đã hoan nghênh rồi, thằng Thắng cười và trở lại vị trí trung vệ của nó, cả đội đầy quyết tâm..

Hiệp 1 bắt đầu..
Trong hầu hết cả hiệp 1, bóng lăn bên phần sân của A13-15, công nhận bọn lớp tôi không chỉ biết nói mồm, mà chúng nó có khả năng thi đấu rất tốt…
Một cầu thủ của liên minh A13 -15 đang dẫn bóng ở bên phía cánh trái, dốc thẳng xuống khung thành… hiện giờ tỉ số là 2-0…nghiêng về phía bên tôi..
Thằng Tùng bị lừa qua rồi, cầu thủ đội bạn đang đối mặt với thủ môn….
“ Bộp ”...

Trang 3
Trang Chủ Đọc Truyện
Lên Đầu Trang
Top 5 lượt truy cập nhiều Game Army Online, Tải về Game Phong Vân Truyền Kỳ Online, Chơi Game Game iWin miễn phí, Cập nhật Game Teen Du Ký Online bản chính thức, Tải Avatar về máy.
Thư Mục Khác
Phát Triển Bởi: Hạ Văn Thanh.
Điện thoại: 0987-772-879.
Email: mkinhnghiem@gmail.com.
Địa Chỉ: Thôn 1, Nghĩa Lâm, Tư Nghĩa, Quảng Ngãi.

XtGem Forum catalog